MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRơi Vào Sự Dịu Dàng Của AnhChương 4: Mùi dấm chua thoang thoảng

Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 4: Mùi dấm chua thoang thoảng

719 từ · ~4 phút đọc

Buổi sáng ở con ngõ nhỏ thường bắt đầu bằng tiếng rao bánh bao và tiếng chổi quét lá khô sột soạt. Chu Ninh sau một tuần dưỡng thương đã có thể đi lại khập khiễng. Cô quyết định xuống lầu mua chút đồ ăn sáng để cảm ơn "ân nhân" sát vách.

Vừa ra đến cổng khu chung cư, cô đã nghe thấy tiếng gọi lanh lảnh: "Ninh Ninh! Cuối cùng cũng tìm thấy em rồi!"

Một chàng trai trẻ trung, mặc bộ đồ thể thao đắt tiền, tay ôm một bó hoa hồng đỏ rực lao đến. Đó là Tạ Lâm, một đàn em khóa dưới thời đại học, cũng là người đã kiên trì theo đuổi Chu Ninh suốt hai năm qua.

"Tạ Lâm? Sao cậu biết tôi ở đây?" Chu Ninh ngơ ngác.

"Em đột ngột dọn nhà không báo anh một tiếng, làm anh phải hỏi nát cả hội sinh viên." Tạ Lâm vừa nói vừa định đưa tay nhéo má cô, nhưng Chu Ninh đã nhanh nhẹn né tránh.

Đúng lúc đó, cửa tiệm phục chế đồ cổ mở ra. Thẩm Sách bước ra ngoài với một tách trà trên tay. Anh mặc chiếc áo ba lỗ màu đen, để lộ cơ bắp cánh tay rắn chắc và làn da hơi ngăm đầy nam tính. Thấy cảnh tượng trước mắt, đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại.

Tạ Lâm quay lại, nhìn thấy Thẩm Sách thì bỗng dưng cảm thấy một áp lực vô hình. Cậu ta cố tình ưỡn ngực, hỏi Chu Ninh: "Ai đây em? Hàng xóm à?"

Chu Ninh chưa kịp trả lời, Thẩm Sách đã thong thả bước lại gần. Anh không nhìn Tạ Lâm mà nhìn chằm chằm vào cái chân vẫn còn quấn băng của Chu Ninh, giọng nói lạnh lùng: "Chân chưa khỏi hẳn đã ra ngoài lăng nhăng? Muốn què luôn cái chân còn lại à?"

Chu Ninh đỏ mặt: "Anh Thẩm, anh nói gì thế! Đây là bạn em..."

"Tôi không quan tâm là bạn hay là gì." Thẩm Sách cắt ngang, anh liếc nhìn bó hoa hồng trên tay Tạ Lâm với vẻ khinh bỉ tột độ. "Mang cái thứ sặc sỡ này đi chỗ khác, mùi phấn hoa làm hỏng đồ gỗ của tôi."

Tạ Lâm nóng mặt: "Này anh kia, anh là ai mà quản chuyện của Ninh Ninh? Tôi tặng hoa cho cô ấy thì liên quan gì đến anh?"

Thẩm Sách nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngông cuồng của một kẻ nắm quyền sinh quyền sát: "Tôi là chủ nhà của cô ấy. Ở đây có quy định: không được dẫn người lạ có chỉ số thông minh thấp vào khu vực này. Cậu vi phạm rồi đấy."

Nói xong, anh quay sang xách cổ áo Chu Ninh như xách một con mèo, lôi tuột cô vào trong tiệm trước sự ngỡ ngàng của Tạ Lâm.

Vừa vào trong tiệm, mùi gỗ cũ và hương trà thanh khiết bao vây lấy Chu Ninh. Thẩm Sách buông tay ra, chống một tay lên kệ gỗ, ép cô vào giữa. "Gu của cô mặn vậy sao? Thích kiểu trẻ con vắt mũi chưa sạch đó à?"

Chu Ninh lúng túng giải thích: "Không có, cậu ấy chỉ là bạn thôi. Mà anh... anh vừa rồi làm gì mà dữ thế? Người ta sợ anh chạy mất dép rồi."

Thẩm Sách cúi thấp đầu, hơi thở ấm nóng vương trên đỉnh đầu cô: "Tôi chỉ là không thích những thứ rác rưởi làm bẩn cửa tiệm của mình. Và cô nữa, sau này tránh xa mấy đứa tặng hoa hồng ra. Nếu muốn hoa, bảo tôi, tôi dẫn cô ra chợ mua cả xe tải về mà ngắm."

Chu Ninh nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, tim đập thình thịch. Cô nhận ra, dường như ông chủ Thẩm đang... ghen? Nhưng ghen với tư cách gì chứ? Nghĩ đến đây, cô không nhịn được mà nở một nụ cười trêu chọc: "Anh Thẩm, có phải anh thích em rồi không?"

Thẩm Sách khựng lại, sau đó thản nhiên quay đi, tay cầm tách trà uống một ngụm lớn để che giấu sự bối rối: "Cô nghĩ nhiều quá rồi. Tôi chỉ là... thương hại con gấu bông của cô thôi. Nếu cô theo cậu ta, nó chắc chắn sẽ bị vứt vào sọt rác."