MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRơi Vào Sự Dịu Dàng Của AnhChương 5: Bữa cơm gia đình

Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 5: Bữa cơm gia đình

494 từ · ~3 phút đọc

Mối quan hệ giữa hai người dần trở nên "mập mờ" một cách công khai. Chu Ninh bắt đầu thói quen sang tiệm của Thẩm Sách để làm việc thay vì ngồi một mình trong phòng. Cô thích cái không khí yên tĩnh, mùi gỗ thơm và tiếng kim đồng hồ tích tắc trong tiệm của anh.

Hôm đó, mẹ của Chu Ninh ở quê gửi lên rất nhiều măng khô và thịt hun khói. Cô hào hứng rủ Thẩm Sách cùng ăn tối.

"Anh Thẩm, hôm nay em làm món thịt kho măng cực phẩm nhé! Anh phải thử mới được."

Thẩm Sách ban đầu vẫn giữ vẻ mặt "lão cán bộ" khó tính, nhưng khi ngửi thấy mùi thơm từ gian bếp nhỏ, anh lại tự động đi rửa bát và dọn bàn.

Trong lúc ăn, Chu Ninh tò mò hỏi về gia đình anh: "Em chưa bao giờ thấy anh nhắc đến người thân. Anh sống ở đây lâu chưa?"

Đôi đũa của Thẩm Sách hơi khựng lại. Anh gắp một miếng măng bỏ vào bát cô, giọng nói có chút xa xăm: "Gia đình tôi ở Bắc Kinh, nhưng nơi đó quá ngột ngạt. Họ muốn tôi phải trở thành một công cụ kinh doanh, không phải một thợ phục chế đồ cũ."

Chu Ninh nhìn bàn tay dài, đầy những vết chai nhỏ do dùng dao trổ của anh, lòng bỗng thấy xót xa. Một người đàn ông mang khí chất quý tộc như anh, lại chấp nhận ở trong con ngõ nhỏ này để giữ gìn những giá trị xưa cũ.

"Em thấy anh làm nghề này rất ngầu mà! Anh đang cứu sống những linh hồn của quá khứ đấy."

Thẩm Sách nhìn cô, ánh sáng từ ngọn đèn vàng treo phía trên tỏa xuống, làm đôi mắt cô lấp lánh như chứa cả dải ngân hà. Anh bỗng nhiên thấy lòng mình mềm đi một cách lạ lùng.

"Ăn đi, nói nhiều quá." Anh gõ nhẹ đũa vào trán cô, nhưng lực đạo lại vô cùng nhẹ nhàng.

Bỗng nhiên, điện thoại của Thẩm Sách rung lên. Anh nhìn màn hình, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lẽo. Anh đứng dậy ra ngoài ban công nghe máy. Chu Ninh chỉ nghe thấp thoáng vài từ như "hôn ước", "gia tộc", "về ngay".

Khi anh quay lại, không khí bỗng chốc trở nên trầm mặc. Thẩm Sách nhìn Chu Ninh, người con gái đang hồn nhiên gặm miếng thịt hun khói, đôi môi đỏ mọng dính chút dầu mỡ trông cực kỳ đáng yêu. Một ý nghĩ chiếm hữu điên rồ nảy ra trong đầu anh: Anh muốn giấu cô đi, muốn cô chỉ thuộc về nơi này, thuộc về anh.

Đêm đó, sau khi Chu Ninh về phòng, Thẩm Sách đứng bên cửa sổ hút thuốc rất lâu. Ánh lửa lập lòe trong bóng tối như chính tâm trạng rối bời của anh. Anh biết, những ngày bình yên của họ sắp bị bão tố kéo đến.