Thành phố bước vào mùa mưa. Những cơn mưa rào mùa hạ đến nhanh và đi cũng nhanh, để lại không khí oi bức, ngột ngạt.
Chu Ninh đi phỏng vấn về thì bị kẹt giữa đường. Cô không mang ô, quần áo bị ướt sũng, dính sát vào cơ thể, lộ ra những đường cong mềm mại mà ngày thường lớp áo rộng thùng thình đã che khuất.
Khi cô về đến cửa chung cư, Thẩm Sách đã đứng đó đợi sẵn. Thấy cô trong tình trạng thảm hại, anh lập tức cởi chiếc áo khoác ngoài choàng lên người cô, bọc cô lại như một cái kén.
"Cô không biết xem dự báo thời tiết à? Ngốc vừa thôi chứ." Anh mắng, nhưng tay lại kéo cô vào lòng để che chắn gió lạnh.
Vào đến phòng, Chu Ninh hắt hơi liên tục. Thẩm Sách đẩy cô vào phòng tắm: "Đi tắm nước nóng ngay. Tôi nấu trà gừng cho."
Lúc Chu Ninh bước ra, cô mặc một chiếc áo thun trắng mỏng của mình. Vì dính nước mưa nên chiếc áo hơi dính vào da thịt. Thẩm Sách đang đứng trong bếp, quay lại thấy cảnh tượng này, hơi thở của anh bỗng chốc trở nên nặng nề.
Anh bước lại gần, tay cầm chiếc khăn lông khô. Anh không đưa cho cô mà tự tay đặt lên đầu cô, bắt đầu lau tóc một cách vụng về.
"Anh Thẩm, để em tự làm..."
"Im lặng." Anh gằn giọng, bàn tay luồn vào tóc cô, hơi ấm từ lòng bàn tay anh khiến cô run rẩy.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể nghe thấy nhịp tim đập mạnh của anh. Thẩm Sách nhìn xuống đôi môi hơi tái đi vì lạnh của cô, rồi lại nhìn vào đôi mắt tràn đầy vẻ tin tưởng của cô gái nhỏ này.
"Chu Ninh, sau này đừng để ai thấy cô trong tình trạng này, nghe rõ chưa?"
"Hả? Tại sao?" Cô ngây thơ hỏi.
Ánh mắt Thẩm Sách tối sầm lại. Anh siết chặt chiếc khăn, kéo cô lại sát lồng ngực mình. "Vì tôi sẽ phát điên mất."
Anh cúi đầu, môi anh lướt qua trán cô, rồi dừng lại ở chóp mũi. Sự chiếm hữu mãnh liệt tỏa ra từ người đàn ông này khiến Chu Ninh cảm thấy vừa sợ hãi vừa có một niềm vui sướng không tên.
Bên ngoài, tiếng mưa vẫn rơi tầm tã trên mái tôn, nhưng trong căn phòng nhỏ, hơi ấm đang dần lan tỏa, xóa tan cái lạnh lẽo của cơn mưa đầu mùa. Một mối quan hệ không tên đang dần được khẳng định bởi những rung động nguyên sơ nhất.