Buổi sáng hôm ấy, con ngõ nhỏ vốn yên tĩnh bỗng xôn xao bởi sự xuất hiện của một chiếc siêu xe màu đỏ rực rỡ, đậu chễm chệ ngay trước tiệm phục chế đồ cổ. Một cô gái trẻ, diện bộ đồ hiệu từ đầu đến chân, đeo kính râm che nửa khuôn mặt bước xuống, đôi giày cao gót nện "cộp cộp" trên nền đá cũ kỹ như đang đi sàn catwalk.
Đó là Tống Giai Kỳ - thanh mai trúc mã, cũng là "vợ chưa cưới" trên danh nghĩa mà gia đình Thẩm Sách đã nhắm từ lâu.
Chu Ninh lúc này đang ngồi ở bậc thềm tiệm của Thẩm Sách, tay cầm cái quạt nan to đùng để quạt cho mấy đống măng khô cô đang phơi. Thấy cô gái kia, Chu Ninh ngẩn ngơ, thầm nghĩ: Oa, đây là diễn viên điện ảnh nào đi lạc vào khu ổ chuột của mình vậy?
Tống Giai Kỳ nhăn mũi, dùng tay quạt quạt không khí như thể mùi măng khô là chất độc: "Này, cô là người làm ở đây à? Thẩm Sách đâu? Bảo anh ấy ra gặp tôi."
Chu Ninh chưa kịp mở miệng, Thẩm Sách đã từ trong nhà bước ra. Anh mặc một chiếc quần sọc xám và áo phông trắng đơn giản, trên tay vẫn còn dính chút nước sơn. Vừa thấy Tống Giai Kỳ, mặt anh lập tức đanh lại.
"Cô đến đây làm gì?"
"Sách! Anh xem anh sống ở cái nơi gì thế này? Mùi vị này thật là..." Tống Giai Kỳ định lao đến ôm cánh tay anh nhưng bị Thẩm Sách lách người né tránh một cách phũ phàng.
Chu Ninh ngồi bên cạnh, bỗng dưng cảm thấy mình hơi dư thừa. Cô đứng dậy, định lẻn về phòng thì Thẩm Sách đột ngột đưa tay nắm lấy cổ tay cô, kéo lại gần.
"Giới thiệu một chút, đây là Chu Ninh, người quản lý sinh hoạt của tôi."
Chu Ninh: "Hả???"
Tống Giai Kỳ nheo mắt nhìn Chu Ninh từ đầu đến chân, thấy bộ quần áo ngủ hình gấu trúc và đôi dép tổ ong của cô thì bĩu môi: "Người quản lý sinh hoạt? Anh thuê một đứa trẻ con làm giúp việc à?"
Thẩm Sách thản nhiên đáp: "Không, là người nấu mì cho tôi mỗi đêm, khâu gấu bông cho tôi và... sưởi ấm căn nhà này. Cô có ý kiến gì không?"
Câu nói mang tính sát thương cực cao khiến Tống Giai Kỳ tức đến nghẹn lời, còn Chu Ninh thì mặt đỏ như gấc chín. Cô thầm mắng trong lòng: Anh Thẩm, anh có thể đừng nói kiểu dễ gây hiểu lầm như vậy không! Ai sưởi ấm giường cho anh bao giờ!
Tống Giai Kỳ dậm chân, quay người bỏ đi sau khi để lại một câu: "Gia đình sẽ không để yên đâu, anh cứ đợi đấy!"
Khi chiếc xe đỏ phóng đi mất hút, Chu Ninh mới rụt tay lại, lườm Thẩm Sách: "Anh lấy em ra làm lá chắn à? Cô ấy trông đáng sợ lắm, ngộ nhị cô ấy thuê người đánh em thì sao?"
Thẩm Sách nhìn bộ dạng lo lắng của cô, bỗng bật cười. Anh xoa đầu cô, lần này lực đạo rất nhẹ: "Yên tâm, tôi trả phí bảo kê cho cô bằng một chầu lẩu tối nay, chịu không?"
Chu Ninh nghe đến "lẩu" là mắt sáng rực, mọi giận dỗi bay sạch: "Ăn lẩu bò nhé! Phải có nhiều viên thả lẩu!"