Trong khu chung cư cũ này, nhân vật có quyền lực nhất không phải là chủ nhà, mà là bà Vương - trưởng ban hòa giải, cũng là "trùm tình báo" của cả con phố. Bà Vương rất quý Chu Ninh vì cô ngoan ngoãn, nhưng bà lại cực kỳ lo lắng cho "thằng cháu" Thẩm Sách độc miệng.
Chiều hôm đó, khi Thẩm Sách đang tập trung phục chế một bức tranh thủy mặc bị ố vàng, bà Vương dẫn theo một nhóm các bà lão trong khu phố đi ngang qua. Họ dừng lại, nhìn vào trong tiệm với ánh mắt soi mói.
"Này Tiểu Thẩm, cháu với con bé Ninh Ninh nhà bên thế nào rồi? Bà thấy hôm qua hai đứa đi mua đồ ăn cùng nhau nhé, con bé còn cười tươi lắm." Bà Vương hất hàm hỏi.
Thẩm Sách không ngẩng đầu, chỉ lạnh nhạt đáp: "Chỉ là hàng xóm thôi bà."
Bà Vương chép miệng: "Hàng xóm mà ánh mắt cháu nhìn nó cứ như muốn nuốt chửng người ta thế à? Đừng có làm bộ nữa. Bà nói cho cháu biết, thằng bé Tạ Lâm thường xuyên lảng vảng quanh đây lắm đấy. Nó trẻ, nó giàu, lại còn dẻo miệng. Cháu mà cứ cái mặt tiền đình này thì sớm muộn gì Ninh Ninh cũng bị nó rước đi thôi."
Thẩm Sách dừng bút, hàng lông mày nhíu chặt lại. Lời bà Vương như đâm trúng tim đen của anh. Anh nhớ lại cảnh Tạ Lâm ôm bó hoa hồng hôm trước, lòng bỗng dâng lên một sự khó chịu không tên.
Tối đó, khi Chu Ninh sang nhà anh để ăn lẩu như đã hẹn, cô thấy Thẩm Sách ăn mặc rất chỉnh tề, thậm chí còn xịt chút nước hoa gỗ trầm hương dịu nhẹ.
"Ơ, hôm nay anh có đi tiệc à?" Chu Ninh tò mò hỏi khi thấy anh diện áo sơ mi đen lịch lãm.
"Ăn lẩu với cô cũng là việc quan trọng." Thẩm Sách nói một cách tỉnh bơ, nhưng tai anh hơi đỏ lên.
Trong bữa ăn, Chu Ninh kể về việc Tạ Lâm lại nhắn tin rủ cô đi xem phim. Thẩm Sách đang gắp miếng thịt bò cho cô, nghe thấy vậy liền thả ngay miếng thịt vào bát mình.
"Phim đó dở lắm, đừng đi."
"Ơ, em đã nói là phim gì đâu?" Chu Ninh ngơ ngác.
"Phim gì cũng dở nếu đi với cậu ta." Thẩm Sách bá đạo tuyên bố. Anh nhìn cô, giọng nói bỗng trở nên trầm thấp và nghiêm túc: "Chu Ninh, sau này muốn xem phim, muốn ăn ngon, hay muốn đi dạo... cứ gọi tôi. Đừng tìm người ngoài, không an toàn."
Chu Ninh cắn đôi đũa, tim đập thình thịch. Cô cảm thấy Thẩm Sách hôm nay rất lạ, sự chiếm hữu của anh không còn giấu giếm nữa mà cứ như một tấm lưới từ từ phủ xuống người cô.