Sau sự cố "bắt gian" hụt của bà Vương, Thẩm Sách chính thức công khai quyền sở hữu. Anh không còn gọi Chu Ninh là "người quản lý sinh hoạt" nữa mà chuyển sang gọi là "Ninh Ninh" một cách đầy ngọt ngào, khiến mỗi lần nghe thấy cô đều thấy nổi da gà (nhưng lại rất thích).
"Chiều nay nghỉ làm đi, tôi đưa cô đến một nơi." Thẩm Sách nói khi hai người đang ăn trưa tại quán mì đầu ngõ.
Chu Ninh húp sụp toạt sợi mì: "Đi đâu hả anh? Em còn một đống bài viết chưa xong."
"Viết lách để sau. Cô không muốn lấy tư liệu cho bài viết về 'Vẻ đẹp tiềm ẩn của thành phố' à?"
Thế là, Thẩm Sách chở cô trên chiếc xe máy điện cũ kỹ – phương tiện di chuyển yêu thích của anh trong những con ngõ hẹp. Chu Ninh ngồi phía sau, ban đầu còn giữ khoảng cách, nhưng mỗi lần anh phanh gấp, cô lại va vào lưng anh. Cuối cùng, Thẩm Sách nắm lấy hai tay cô, kéo vòng qua eo mình.
"Ôm cho chắc, ngã tôi không đền đâu."
Họ đến một khu chợ đồ cũ nằm sâu trong một quận cổ của thành phố. Nơi đây không có siêu xe, không có hàng hiệu, chỉ có những sạp hàng bày bán những thứ từ thời "ông bà anh".
Thẩm Sách dẫn cô đến một sạp hàng nhỏ chuyên bán các loại gỗ quý. Anh tỉ mỉ chọn một mảnh gỗ hoàng đàn nhỏ, có vân rất đẹp.
"Anh mua cái này làm gì?" Chu Ninh tò mò.
"Tặng cô một thứ."
Họ ngồi lại một quán trà ven đường. Thẩm Sách lấy trong túi ra một bộ dao khắc nhỏ xíu. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của buổi chiều, bàn tay tài hoa của người thợ phục chế bắt đầu di chuyển nhịp nhàng trên mảnh gỗ. Chu Ninh ngồi đối diện, chống cằm nhìn anh. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh tập trung đến thế. Gương mặt anh lúc làm việc mang một vẻ quyến rũ trưởng thành, nghiêm túc và tĩnh lặng.
Sau hơn một tiếng đồng hồ, một chiếc kẹp tóc hình hoa lê tinh xảo hiện ra. Thẩm Sách thổi nhẹ lớp bụi gỗ, rồi vươn tay kẹp lên mái tóc mềm của Chu Ninh.
"Hoa lê hợp với cô." Anh nói nhỏ, ánh mắt dịu dàng như nước.
Chu Ninh sờ lên chiếc kẹp tóc, cảm nhận được hơi ấm và công sức của anh trong đó. Cô bỗng thấy mũi mình hơi cay: "Anh Thẩm, sao anh tốt với em thế?"
Thẩm Sách nhấp một ngụm trà, ánh mắt nhìn về phía xa xăm: "Trước đây tôi chỉ muốn phục chế những thứ đã hỏng. Nhưng từ khi gặp cô, tôi lại muốn bảo vệ một thứ chưa từng bị tổn thương."
Câu nói sến súa này nếu từ miệng Tạ Lâm nói ra, chắc chắn Chu Ninh sẽ thấy buồn nôn. Nhưng từ miệng Thẩm Sách, nó lại khiến cô thấy lòng mình tràn ngập mật ngọt. Cô đánh bạo, vươn tay nắm lấy ngón tay anh: "Vậy anh phải bảo vệ em cả đời đấy nhé."
Thẩm Sách khựng lại, rồi siết chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô, giọng nói chắc nịch: "Đã đóng dấu rồi, không cho phép đổi ý."