MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRơi Vào Sự Dịu Dàng Của AnhChương 10: Sáng hôm sau và "Hiện trường vụ án" của bà Vương

Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 10: Sáng hôm sau và "Hiện trường vụ án" của bà Vương

727 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm mỏng, nhảy mót trên gương mặt của Chu Ninh. Cô khẽ cựa mình, cảm nhận được một luồng nhiệt ấm áp bao quanh. Theo bản năng, cô rúc sâu hơn vào "chiếc gối" vững chãi bên cạnh. Nhưng rồi, mùi hương trầm thanh khiết và hơi thở đều đặn truyền đến khiến đại não cô bỗng nhiên "tê liệt".

Chu Ninh mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là lồng ngực săn chắc của Thẩm Sách ẩn sau lớp áo sơ mi hơi nhăn nhúm. Anh vẫn chưa tỉnh, cánh tay dài vẫn vòng qua eo cô, giữ chặt như sợ cô biến mất.

Cô nín thở, ký ức đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm: tiếng sấm, nụ hôn, và cả lời thì thầm khàn đặc của anh. Mặt Chu Ninh nóng bừng lên, đỏ đến mức có thể chiên trứng được. Cô định nhẹ nhàng nhấc tay anh ra để lẻn về phía cửa, nhưng vừa mới động đậy, bàn tay ở eo đã siết chặt lại.

"Định chạy đi đâu?" Giọng nói ngái ngủ của Thẩm Sách vang lên đỉnh đầu, trầm thấp và quyến rũ đến lạ kỳ.

Chu Ninh lắp bắp: "Anh... anh tỉnh rồi à? Em... em về phòng nấu bữa sáng."

Thẩm Sách từ từ mở mắt, ánh mắt anh không còn vẻ lạnh lùng thường ngày mà tràn đầy sự nuông chiều. Anh không buông cô ra, trái lại còn cúi xuống, dụi đầu vào cổ cô, giọng nói khàn khàn: "Ngủ thêm chút nữa đi. Hôm nay là Chủ Nhật."

Đúng lúc không khí đang mập mờ đến cực điểm, bên ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng xôn xao.

"Này ông Trương, tôi bảo mà, đêm qua tôi thấy cậu Thẩm chạy sang phòng con bé Ninh Ninh với cái đèn pin, đến giờ vẫn chưa thấy ra đâu!" Tiếng bà Vương oang oang, đầy vẻ phấn khích.

"Thật à? Thế thì sắp có hỷ sự rồi! Để tôi gọi mấy bà nữa đến xem sao." Tiếng ông Trương – thợ cắt tóc đầu ngõ – cũng hào hứng không kém.

Chu Ninh hoảng hốt, bật dậy như lò xo: "Chết rồi! Bà Vương mà thấy anh ở đây là coi như cả phố biết chúng ta... chúng ta..."

Thẩm Sách nhíu mày, có chút bực bội vì bị phá hỏng không gian riêng tư. Anh thong thả ngồi dậy, vuốt lại mái tóc rối: "Chúng ta làm sao? Chúng ta là quan hệ hợp pháp, sợ cái gì?"

"Hợp pháp hồi nào!" Chu Ninh cuống cuồng đẩy anh ra phía cửa sổ: "Anh leo ra ban công về phòng anh đi, nhanh lên!"

Thẩm Sách nhìn cái ban công chỉ cách nhau một mét, lại nhìn vẻ mặt sắp khóc đến nơi của cô, đành thở dài: "Được rồi, coi như tôi là 'người tình bí mật' của cô vậy."

Vừa lúc Thẩm Sách nhảy sang ban công nhà mình và khép cửa lại, tiếng gõ cửa phòng Chu Ninh vang lên dồn dập. Cô vội vàng vơ lấy chiếc lược chải qua loa rồi ra mở cửa, cố tỏ ra vẻ vừa ngủ dậy.

"Bà Vương, ông Trương... sớm thế này mọi người tìm cháu có việc gì ạ?"

Bà Vương ló đầu vào trong, mắt đảo như rang lạc: "Ninh Ninh à, đêm qua mất điện cháu có sợ không? Bà thấy phòng cậu Thẩm đóng cửa im lìm, định sang hỏi xem hai đứa có cần nến không?"

Chu Ninh cười gượng: "Dạ không, cháu ngủ quên mất, không biết gì luôn ạ."

Đúng lúc đó, cửa phòng bên cạnh mở ra. Thẩm Sách bước ra với bộ dạng chỉnh tề, tay cầm ấm trà, thản nhiên chào: "Chào buổi sáng bà Vương. Sáng ra các vị tụ tập ở đây để tập thể dục à?"

Bà Vương nhìn Thẩm Sách, rồi lại nhìn Chu Ninh, vẻ mặt tràn đầy sự nghi ngờ nhưng không bắt được thóp. Bà bèn tặc lưỡi: "À thì... nhắc nhở bọn trẻ các cháu phải chú trọng sức khỏe. Thôi, giải tán, giải tán!"

Khi đám đông tản đi, Thẩm Sách dựa vào khung cửa, nháy mắt với Chu Ninh một cái đầy ẩn ý. Chu Ninh chỉ biết ôm mặt chạy biến vào trong, trái tim đập loạn xạ: Xong rồi, đời này coi như gắn chặt với ông chủ độc miệng này rồi!