MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRơi Vào Sự Dịu Dàng Của AnhChương 13: Chuyến đi về phía đại ngàn

Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 13: Chuyến đi về phía đại ngàn

531 từ · ~3 phút đọc

Sau lời tuyên bố đanh thép của ông Thẩm, các nhà cung cấp gỗ quý lâu đời tại Bắc Kinh và các thành phố lớn đồng loạt gửi thông báo ngừng hợp tác với tiệm của Thẩm Sách. Con ngõ nhỏ vốn bình yên nay lại vương chút không khí căng thẳng.

Sáng sớm, Chu Ninh xách túi bánh bao sang tiệm thì thấy Thẩm Sách đang trải một bản đồ cũ lên mặt bàn gỗ. Anh mặc chiếc áo khoác gió bụi bặm, trông không giống một nghệ nhân tao nhã mà giống một kẻ sắp đi thám hiểm.

"Anh Thẩm, anh định bỏ trốn đấy à?" Chu Ninh đặt túi bánh bao xuống, lo lắng hỏi.

Thẩm Sách ngẩng đầu, bắt lấy tay cô kéo vào lòng, cọ cằm vào đỉnh đầu cô: "Bỏ trốn gì chứ? Tôi đang tìm nguồn cung mới. Ở vùng núi phía Tây Nam có một ngôi làng cổ chuyên bảo tồn loại gỗ tuyết tùng quý. Chỉ là đường hơi khó đi, tôi định đi một chuyến."

Chu Ninh ngay lập tức siết chặt vạt áo anh: "Em đi với anh!"

"Ninh Ninh, nơi đó hẻo lánh lắm, lại còn có muỗi rừng to bằng hạt lạc, cô chịu nổi không?" Thẩm Sách trêu chọc, nhưng trong mắt lại hiện lên vẻ mong chờ.

"Anh coi thường em quá. Em là ai chứ? Em là biên tập viên từng đi thực tế ở các chợ đầu mối lúc 3 giờ sáng đấy!" Chu Ninh ưỡn ngực đầy tự hào.

Thế là, sau một hồi tranh luận (mà thực chất là Thẩm Sách giả vờ thua cuộc), hai người xách ba lô lên đường. Bà Vương hàng xóm hay tin, gói cho họ một túi lớn dưa muối và trứng luộc, không quên dặn dò: "Tiểu Thẩm, đi đường phải bảo vệ con bé cho tốt. Nếu về mà nó gầy đi một lạng là bà không để cháu yên đâu!"

Hành trình bắt đầu bằng một chuyến tàu hỏa chậm chạp kéo dài mười tiếng, sau đó là một chuyến xe khách cũ nát chạy dọc theo những con đường mòn quanh co. Chu Ninh vốn dĩ rất hăng hái, nhưng sau bốn tiếng ngồi xe khách lắc lư, mặt cô đã xanh mét như tàu lá chuối.

Thẩm Sách ôm cô vào lòng, một tay nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương cho cô, tay kia cầm cái quạt giấy quạt nhẹ: "Đã bảo là khổ lắm mà không tin. Hối hận chưa?"

Chu Ninh nhắm mắt, tựa đầu vào vai anh, lầm bầm: "Hối hận vì... vì không bắt anh mang thêm nhiều kẹo gừng thôi. Chứ đi với anh thì chỗ nào cũng là du lịch hết."

Thẩm Sách khẽ mỉm cười. Anh nhìn ra cửa sổ xe, nơi những rặng núi xanh mướt mờ ảo trong sương. Anh đã từng đi nhiều nơi, ở những khách sạn năm sao sang trọng nhất, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm như lúc này – khi có một cô gái nhỏ bé sẵn sàng vì anh mà chịu khổ, sẵn sàng cùng anh đi vào nơi thâm sơn cùng cốc để bảo vệ cái "nghề nghèo" của mình.