Sau bao vất vả, họ cũng đặt chân đến làng cổ Mộc Gia. Ngôi làng nằm lọt thỏm giữa thung lũng, những ngôi nhà sàn bằng gỗ tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của đại ngàn.
Người tiếp đón họ là A Lực – một chàng thanh niên bản địa khỏe khoắn, da ngăm đen, nụ cười rạng rỡ khoe hàm răng trắng bóc. Vừa nhìn thấy Chu Ninh, mắt A Lực đã sáng lên như bắt được vàng.
"Oa, cô gái thành phố xinh đẹp quá! Cô là vợ của đại sư Thẩm sao?" A Lực hỏi bằng thứ tiếng phổ thông không mấy chuẩn xác.
Thẩm Sách định gật đầu thì Chu Ninh đã nhanh miệng: "Dạ, tôi là trợ lý kiêm... kiêm người bảo vệ của anh ấy!" Cô muốn ra vẻ chuyên nghiệp để không làm mất mặt Thẩm Sách trước đối tác.
Thẩm Sách nhìn cô một cái đầy thâm ý, nhưng không giải thích gì, chỉ thầm ghi sổ nợ trong lòng.
Suốt buổi chiều đi khảo sát rừng gỗ, A Lực luôn miệng trò chuyện với Chu Ninh. Anh ta chỉ cho cô những bông hoa dại đẹp nhất, hái cho cô những quả rừng ngọt lịm, thậm chí còn đề nghị cõng cô qua những đoạn suối nhỏ.
"Ninh Ninh, suối trơn lắm, để A Lực cõng cô, A Lực khỏe lắm, cõng được cả một con bò đấy!" A Lực nhiệt tình đề nghị.
Chu Ninh xua tay liên tục: "Không cần đâu, tôi tự đi được..."
Chưa nói hết câu, một cánh tay rắn chắc đã vòng qua eo cô, nhấc bổng cô lên. Thẩm Sách thản nhiên bế ngang cô qua suối, bước đi vững chãi như đi trên đất bằng. Khi sang đến bờ bên kia, anh vẫn không buông cô ra mà nhìn thẳng vào A Lực, giọng nói lạnh lùng:
"Cảm ơn sự nhiệt tình của cậu, nhưng 'trợ lý' của tôi chỉ quen để tôi cõng thôi. Cậu cứ giữ sức để cõng bò đi."
Chu Ninh vùi mặt vào ngực Thẩm Sách, thầm nghĩ: Lại nữa rồi, mùi dấm chua này còn nồng hơn cả mùi gỗ tuyết tùng nữa.
Buổi tối, làng Mộc Gia tổ chức đốt lửa trại. A Lực mang đến một bình rượu cần lớn, cố tình thách thức Thẩm Sách: "Đàn ông vùng này ai cũng biết uống rượu. Nếu anh Thẩm uống thắng tôi, tôi sẽ bớt cho anh mười phần trăm giá gỗ!"
Chu Ninh lo lắng kéo áo Thẩm Sách: "Anh Thẩm, đừng uống, rượu này mạnh lắm."
Thẩm Sách tháo chiếc đồng hồ ra đưa cho cô giữ, khẽ nhếch môi: "Mười phần trăm đó đủ để mua cho cô rất nhiều túi xách và váy hoa. Cô cứ đứng đó xem anh nhà cô thể hiện."
Cuộc thi uống rượu diễn ra trong tiếng hò reo của dân làng. Thẩm Sách với khí chất "vương tử Bắc Kinh" uống rượu như uống nước lọc, gương mặt vẫn bình thản không đổi sắc. Ngược lại, A Lực bắt đầu nói năng luyên thuyên và cuối cùng gục ngã bên đống lửa.
Thẩm Sách đứng dậy, hơi thở mang theo mùi rượu nồng nàn nhưng đôi mắt vẫn cực kỳ tỉnh táo. Anh bước đến gần Chu Ninh, cầm lấy tay cô dắt về phía nhà sàn.
"Anh Thẩm... anh có say không?" Cô lo lắng hỏi.
Thẩm Sách không trả lời, chỉ kéo cô vào bóng tối sau một gốc cây đại thụ. Anh ép cô vào thân cây, hơi nóng từ cơ thể anh truyền qua lớp áo mỏng khiến cô run rẩy.
"Ninh Ninh, nãy cô nói cô là gì của tôi?"
"Thì... thì là trợ lý..."
"Hửm?" Anh cúi xuống, môi chạm nhẹ vào vành tai cô: "Nói lại xem nào. Nếu nói sai, mười phần trăm giá gỗ đó cô phải tự đi mà trả đấy."
"Là... là bạn gái... là người yêu của anh!" Chu Ninh hét khẽ, mặt đỏ đến tận mang tai.
Thẩm Sách hài lòng mỉm cười, nụ hôn của anh rơi xuống như một phần thưởng, vừa nồng đượm vị rượu vừa ngọt ngào vị tình.