Căn nhà sàn của làng Mộc Gia vào ban đêm rất yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran và tiếng suối chảy róc rách từ xa. Vì làng khách khứa đông, họ chỉ còn đúng một căn phòng nhỏ dành cho khách.
Chu Ninh ngồi trên tấm đệm trải trên sàn gỗ, cảm thấy bồn chồn. Thẩm Sách vừa tắm xong ở khu vực nước suối dẫn vào làng, anh chỉ mặc một chiếc quần dài và khoác hờ chiếc khăn trên vai. Những giọt nước còn vương trên cơ bắp ngực và bụng anh dưới ánh đèn dầu mờ ảo trông gợi cảm đến mức khiến người ta nghẹt thở.
"Sao chưa ngủ?" Thẩm Sách ngồi xuống cạnh cô, mùi hơi nước thanh mát phả ra từ cơ thể anh.
"Em... em đang đợi anh." Chu Ninh cúi đầu, hai ngón tay xoắn vào nhau.
Thẩm Sách tắt bớt ngọn đèn dầu, không gian trở nên ám muội hơn bao giờ hết. Anh nằm xuống, kéo cô nằm cạnh mình. Tấm đệm hẹp khiến hai cơ thể phải dính sát vào nhau.
"Ninh Ninh, hôm nay tôi thực sự rất vui." Anh thì thầm, bàn tay to bản luồn vào dưới gáy cô, kéo cô gối đầu lên tay mình. "Cảm ơn em đã đi cùng anh đến nơi khỉ ho cò gáy này."
Chu Ninh xoay người lại, nhìn vào mắt anh: "Anh Thẩm, thực ra em rất sợ anh vì em mà phải chịu khổ. Nếu không có em, anh đã là một vị tổng tài cao ngạo ở Bắc Kinh, không phải ngồi đây uống rượu thi với một chàng trai bản địa."
Thẩm Sách khẽ cười, bàn tay anh bắt đầu di chuyển từ vai xuống eo cô, lớp áo thun mỏng không thể ngăn cản được nhiệt độ từ lòng bàn tay anh.
"Nếu không có em, vị tổng tài đó có lẽ đang ngồi trong một căn phòng lạnh lẽo, nhìn những con số vô hồn. Ở đây, tuy thiếu thốn, nhưng anh có hơi ấm của em."
Anh nghiêng người, nụ hôn nồng cháy rơi xuống môi cô. Lần này, nụ hôn không còn là sự thăm dò mà mang theo khát khao chiếm hữu mạnh mẽ. Bàn tay anh luồn vào trong áo cô, chạm vào làn da mịn màng như lụa. Chu Ninh khẽ rên rỉ, tay cô ôm chặt lấy cổ anh, đáp lại sự nhiệt tình đó.
Trong không gian chật hẹp của căn nhà sàn, tiếng thở dốc của hai người hòa quyện vào nhau. Thẩm Sách hôn dần xuống cổ, dừng lại ở xương quai xanh của cô, để lại những dấu vết đánh dấu chủ quyền. Sự run rẩy của Chu Ninh khiến anh càng thêm mất kiểm soát.
"Ninh Ninh... anh có thể chứ?" Anh hỏi với giọng khàn đặc, đôi mắt rực cháy ngọn lửa tình dục nhưng vẫn tràn đầy sự tôn trọng.
Chu Ninh thẹn thùng gật đầu, vùi mặt vào ngực anh. Thẩm Sách nhẹ nhàng cởi bỏ những rào cản cuối cùng giữa hai người. Dưới ánh sáng mờ ảo của đêm rừng già, sự hòa quyện của họ không mang vẻ dung tục mà giống như một tác phẩm nghệ thuật của sự giao thoa tâm hồn. Anh nâng niu cô như nâng niu một bảo vật vô giá, từng cử chỉ đều dịu dàng nhưng cũng đầy mãnh liệt.
Đêm đó, giữa đại ngàn bao la, có hai trái tim đã thực sự thuộc về nhau, vượt qua mọi khoảng cách địa vị và sự ngăn cấm của thế gian.