Hoài An trở về nhà khi ánh bình minh đầu tiên còn chưa kịp ló dạng qua những kẽ lá của dãy chung cư. Cô bước đi trên hành lang vắng lặng, cảm giác mặt đất dưới chân dường như không còn bằng phẳng. Mỗi bước chân là một lần cơ thể cô nhắc nhở về những gì vừa xảy ra trong căn phòng ngập mùi sơn dầu ấy. Lớp áo choàng lụa cọ xát vào làn da nhạy cảm khiến cô khẽ rùng mình, một dư chấn của sự cuồng nhiệt vẫn còn âm ỉ chảy trong huyết quản.
Cô nhẹ nhàng mở cửa, lẻn vào phòng tắm như một kẻ trộm vừa thực hiện phi vụ lớn nhất cuộc đời. Trong gương, người phụ nữ kia trông vừa lạ lẫm vừa rực rỡ. Đôi môi hơi sưng mọng, ánh mắt không còn vẻ đờ đẫn của một cỗ máy nội trợ mà long lanh, dại khờ.
Dưới ánh đèn vàng vọt, An bàng hoàng phát hiện một vết đỏ mờ ngay xương quai xanh – dấu ấn từ sự chiếm hữu không kìm nén của Quốc Bảo. Cô vội vàng dùng tay chà xát, nhưng vết hằn ấy chỉ càng đỏ thêm lên, như một lời tố cáo tội lỗi không thể gột rửa.
"An... em làm gì trong đó lâu thế?"
Tiếng ngái ngủ của Thành từ phòng ngủ vọng ra khiến An giật nảy mình. Cô tắt vội đèn, vơ lấy chiếc khăn tắm quấn kín cổ.
"Em... em thấy người hơi khó chịu nên dậy tắm sớm cho tỉnh." – Cô cố giữ giọng bình thản, dù trái tim đang đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Thành bước ra, đầu tóc rối bù, anh tiến lại gần định đặt một nụ hôn lên trán vợ như thói quen lấy lòng sau mỗi lần đi công tác về. An vô thức lùi lại một bước, giả vờ cúi xuống nhặt món đồ rơi trên sàn. Sự đụng chạm của chồng lúc này khiến cô cảm thấy một nỗi ghê tởm kỳ lạ, không phải ghét anh, mà là ghét sự dối trá đang bao trùm lấy chính mình.
"Em sao thế? Hay là bị ốm thật rồi?" – Thành nhíu mày, đưa tay định sờ trán cô.
"Em không sao, anh đi vệ sinh cá nhân rồi chuẩn bị ăn sáng đi. Hôm nay em làm phở." – An vội vã lách qua người chồng, trốn biệt vào gian bếp.
Cả buổi sáng, An đứng bên bếp lửa nhưng tâm trí lại treo ngược ở căn hộ đối diện. Cô cầm con dao thái hành mà tay run lẩy bẩy. Qua ô cửa sổ bếp, tấm rèm nhà 702 vẫn đóng chặt, im lìm như thể đêm qua chỉ là một giấc mơ điên cuồng. Nhưng mùi gỗ đàn hương từ cơ thể Bảo vẫn còn vương vấn trên tóc, trên áo, lẩn khuất giữa mùi nước dùng thơm nồng.
Thành ngồi vào bàn ăn, vừa húp sụp xoạt bát phở vừa lướt điện thoại. Anh chẳng hề nhận ra sự bất thường trong ánh mắt của vợ, cũng không nhận ra vẻ mặt thất thần của cô. Sự vô tâm ấy sáu năm qua là nỗi đau, nhưng sáng nay lại là tấm lá chắn cho cô.
"À, lúc nãy anh đi đổ rác có gặp cậu Bảo nhà bên." – Thành vừa ăn vừa nói – "Cậu ta nhờ anh nhắn với em là sáng nay có gửi nhờ một thùng họa cụ ở sảnh, bảo em nếu tiện thì nhận hộ rồi mang vào nhà cho cậu ta vì cậu ta phải đi có việc gấp."
An chết lặng. Bảo đang công khai trêu đùa với lửa. Cậu ta muốn cô phải bước sang đó một lần nữa, vào ban ngày, ngay dưới mũi của những người hàng xóm và dưới sự "ủy quyền" của chính chồng cô.
"Sao... sao cậu ta không tự nhận?" – An lí nhí.
"Cậu ta bảo đi bảo hành máy ảnh gì đó. Tiện đường thì giúp người ta một tay, hàng xóm cả mà." – Thành đứng dậy, vỗ vai vợ – "Anh đi làm đây, tối anh về muộn, không cần chờ cơm đâu."
Khi tiếng cửa chính khép lại, An khuỵu xuống chiếc ghế gỗ. Cô nhìn ra ban công, nắng đã bắt đầu lên cao, soi rõ từng hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung. Một cảm giác sợ hãi xen lẫn phấn khích trào dâng. Cô biết, khi cô cầm lấy chiếc chìa khóa và bước sang căn hộ số 702 vào sáng nay, đó sẽ là khởi đầu cho một chuỗi những ngày tháng lén lút không có đường lui.
Sự ngoan ngoãn đã chết, nhường chỗ cho một người đàn bà đang khát khao được sống trong bóng tối của tội lỗi.