Bữa tiệc kết thúc khi kim đồng hồ điểm mười một giờ đêm. Sau khi tiễn Quốc Bảo ra cửa với những lời khách sáo của Thành, Hoài An vội vã dọn dẹp đống bát đĩa như một cách để giải tỏa sự căng thẳng đang tấy lên trong lồng ngực. Thành đã ngà ngà say, anh đi thẳng vào phòng ngủ và sớm chìm vào giấc nồng, bỏ lại An với sự tĩnh lặng đáng sợ của căn nhà.
"Tinh!"
Tiếng thông báo tin nhắn vang lên từ chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn đá. An giật mình, tim đập thót một nhịp. Cô run rẩy cầm điện thoại lên. Đó là một yêu cầu kết bạn từ một tài khoản không có ảnh đại diện, chỉ vỏn vẹn một dòng tin nhắn kèm tệp đính kèm.
Cô nhấn vào. Đó là một bức ảnh.
Bức ảnh chụp từ phía căn hộ đối diện, bắt trọn khoảnh khắc cô đứng bên cửa sổ ban công đêm qua. Trong ảnh, ánh đèn đường nhạt nhòa hắt lên gương mặt cô một nửa sáng nửa tối, đôi mắt cô ẩn chứa sự u uất và khao khát đến cháy lòng khi nhìn về phía nhà cậu ta. Dưới bức ảnh là một dòng chữ ngắn gọn:
"Chị nhìn tôi như thể tôi là cứu cánh duy nhất của chị vậy. 2 giờ sáng, cửa nhà tôi không khóa. Tôi có thứ này muốn cho chị xem."
An tắt màn hình, hơi thở dồn dập. Cậu ta đang thách thức cô. Cậu ta đang mời gọi cô bước qua ranh giới cuối cùng của đạo đức. Cô nhìn sang phía phòng ngủ, tiếng ngáy đều đặn của Thành vọng ra, vô tâm và tẻ nhạt. Suốt sáu năm qua, người đàn ông ấy chưa bao giờ nhìn thấy sự cuồng nhiệt ẩn sau vẻ ngoan ngoãn của cô. Anh ta chỉ cần một người nội trợ, không cần một người đàn bà.
Đúng 2 giờ sáng.
Hoài An thấy mình đứng trước cửa căn hộ 702. Cô chỉ khoác hờ một chiếc áo choàng lụa dài qua gối, đôi chân trần chạm vào nền đá hoa cương lạnh lẽo của hành lang. Tim cô đập mạnh đến mức cô tưởng như nó sắp vỡ tung khỏi lồng ngực. Cô đặt tay lên nắm cửa. Đúng như lời cậu ta nói, cửa không khóa.
Bên trong căn hộ của Bảo không bật đèn, chỉ có vài ánh nến le lói đặt rải rác dưới sàn nhà, giữa những toan vẽ và những lọ sơn dầu ngổn ngang. Mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng quyện với mùi sơn tạo nên một bầu không khí đặc quánh, đầy kích thích.
"Chị đến rồi."
Giọng của Bảo vang lên từ phía sau tấm toan lớn đặt giữa phòng. Cậu ta bước ra, trên tay vẫn cầm cây cọ vẽ. Cậu ta chỉ mặc duy nhất một chiếc quần linen trắng, lồng ngực trần trụi dưới ánh nến lộ ra những đường nét săn chắc và mạnh mẽ của tuổi trẻ.
Bảo tiến lại gần, không một chút vội vã. Cậu ta đứng đối diện với cô, hơi thở nồng nàn vị rượu vang lúc tối. Cậu ta đưa tay, chậm rãi thắt lại dải nơ hờ hững nơi eo áo choàng của An, nhưng hành động ấy lại khiến khoảng cách giữa họ thu hẹp lại đến mức không còn kẽ hở.
"Tôi muốn cho chị xem bức tranh tôi vẽ."
Bảo cầm tay cô, dẫn cô đến trước tấm toan đang được phủ một lớp vải đen. Cậu ta dứt khoát kéo lớp vải xuống.
An bàng hoàng. Trong tranh là chính cô, nhưng không phải một Hoài An nội trợ ngoan ngoãn. Đó là một người phụ nữ rực rỡ và đầy khiêu khích, đang đứng giữa gian bếp với chiếc tạp dề trễ nải, đôi mắt lấp lánh sự nổi loạn và làn da như đang tỏa sáng dưới ánh nắng. Bảo đã vẽ cô bằng tất cả sự khao khát chiếm hữu của cậu ta. Từng nét cọ mạnh bạo như đang vuốt ve từng đường cong trên cơ thể cô.
"Đây mới là chị, An ạ." – Bảo thì thầm, bàn tay cậu ta từ từ trượt từ vai cô xuống, lách vào bên trong lớp áo choàng lụa mát lạnh, chạm vào làn da nóng hổi đang run rẩy của cô. "Ngoan ngoãn là một chiếc lồng quá chật hẹp đối với chị."
An không thể cưỡng lại được nữa. Cô xoay người lại, đôi môi run rẩy tìm kiếm hơi ấm của cậu ta. Mọi sự cấm kỵ, mọi nỗi sợ hãi đều tan biến trong khoảnh khắc môi họ chạm nhau. Đó là một nụ hôn nồng cháy, mang theo vị đắng của tội lỗi và vị ngọt lịm của sự tự do.
Trong bóng tối của studio, giữa những bức tranh dang dở, sự ngoan ngoãn cuối cùng của người nội trợ đã chính thức sụp đổ.