Gian bếp nhỏ hẹp bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. An đứng quay lưng lại, hai tay vịn chặt vào thành bồn rửa bát đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Cô không cần quay đầu cũng biết Quốc Bảo đã đứng ngay sau lưng mình. Hơi nóng tỏa ra từ cơ thể cậu ta như một thỏi nam châm, hút cạn dưỡng khí trong căn bếp vốn đã ít ỏi.
"Cậu... cậu đi ra ngoài đi. Chồng tôi sẽ thấy đấy." – An thì thầm, giọng run rẩy đến mức suýt không thành tiếng.
Bảo không những không lùi lại mà còn tiến thêm một bước. Cậu ta không chạm vào người cô bằng tay, nhưng cả lồng ngực vững chãi của cậu đã áp sát vào tấm lưng đang căng cứng của An. Từ phòng khách, tiếng Thành lạch cạch mở nút chai rượu và tiếng tivi vang lên đều đều, tạo nên một bức màn âm thanh che đậy cho sự điên rồ đang diễn ra nơi đây.
"Anh ấy đang bận thưởng thức chai rượu ngon tôi mang tới." – Bảo ghé sát môi vào vành tai An, hơi thở nóng hổi vờn quanh làn da cổ nhạy cảm của cô. "Còn tôi, tôi lại thích thưởng thức những thứ khác hơn."
An nhắm nghiền mắt, một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng. Bàn tay Bảo chậm rãi vươn lên, không phải để chạm vào cô, mà là để với lấy khay đá nằm ngay phía trên đầu cô. Hành động ấy khiến cơ thể cậu ta ép chặt vào cô hơn. Qua lớp váy voan mỏng manh, An cảm nhận được sự cứng cáp của những múi cơ và cả nhịp tim đập mạnh mẽ của gã trai trẻ tuổi 22.
"Cậu điên rồi..." – Cô thốt lên, nhưng đôi chân lại như nhũn ra, không thể nhích thêm một bước nào để trốn chạy.
"Phải, tôi điên vì chị." – Bảo thấp giọng, bàn tay đang cầm khay đá bỗng hạ xuống, những ngón tay thon dài khẽ lướt qua gáy cô, nơi có vài lọn tóc con đang xõa xuống. "Chị ngoan ngoãn đến mức làm tôi muốn xem lúc chị nổi loạn sẽ trông như thế nào. Chị đang run, An ạ. Chị sợ anh ta thấy, hay chị sợ... chính bản thân mình đang thích điều này?"
Ngón tay cậu ta trượt xuống, chạm vào khóa kéo phía sau váy của cô. Chỉ là một cái chạm hờ hững, nhưng nó khiến An cảm thấy như mình đang đứng trước bờ vực thẳm. Sự cấm kỵ và nỗi sợ hãi bị lột trần khiến dục vọng âm ỉ trong cô bùng lên mạnh mẽ.
"An ơi! Lấy đá xong chưa em? Sao lâu thế?" – Tiếng Thành gọi với vào từ phòng khách.
An giật mình, như người tỉnh cơn mê. Cô dùng hết sức bình sinh đẩy Bảo ra, nhưng cậu ta chỉ nhếch môi cười, một nụ cười đầy vẻ ngạo nghễ và chiếm hữu. Cậu ta thản nhiên cầm lấy khay đá, đi ngang qua người cô rồi nói vọng ra ngoài:
"Đây anh Thành, đá đây! Chị An hơi lúng túng với cái khay đá bị kẹt, tôi vừa giúp chị ấy một tay."
Bảo bước ra phòng khách với vẻ mặt không chút gợn sóng, như thể chưa từng có cuộc đụng độ nghẹt thở nào vừa xảy ra. An đứng lại trong bếp, hơi thở vẫn còn hỗn loạn. Cô đưa tay chạm vào cổ mình, nơi hơi nóng từ môi Bảo vẫn còn đọng lại.
Cô nhìn vào gương, thấy đôi mắt mình long lanh một thứ ánh sáng lạ kỳ – thứ ánh sáng của một người đàn bà vừa nếm trải vị ngọt của trái cấm. Cô biết, sau tối nay, cô không bao giờ có thể nhìn chồng mình với ánh mắt của một người vợ ngoan ngoãn được nữa.
Mối quan hệ này không còn là ánh nhìn qua ô cửa sổ, nó đã là một ngọn lửa đang thiêu cháy từng viên gạch của ngôi nhà này.