Sáng Chủ nhật, Thành thức dậy với một tâm trạng hứng khởi lạ thường sau khi chốt được hợp đồng lớn. Anh đứng ở ban công, nhìn sang căn hộ đối diện rồi quay sang bảo An:
"An này, anh nghĩ rồi, hàng xóm sát vách không nên để không khí căng thẳng. Tối nay em làm mấy món ngon nhé, anh vừa sang gặp cậu thanh niên bên kia rồi, tên Bảo thì phải. Anh mời cậu ta sang làm vài ly, sẵn tiện nhắc nhở nhẹ nhàng chuyện nhạc nhẽo luôn."
An đang cầm chiếc đĩa sứ, nghe thấy thế thì suýt chút nữa đánh rơi xuống sàn. Gương mặt cô tái nhợt: "Anh... anh mời cậu ta rồi sao?"
"Ừ, cậu ta đồng ý ngay. Trông cũng lịch sự, dù ăn mặc hơi nghệ sĩ quá." Thành nói rồi đi vào phòng thay đồ, không hề chú ý đến sự bần thần của vợ.
Cả buổi chiều hôm đó, An đứng trong bếp mà đầu óc quay cuồng. Cô chuẩn bị món sườn nướng mật ong và gỏi ngó sen – những món tủ của mình – nhưng bàn tay cô run rẩy đến mức suýt chút nữa cắt vào tay. Cô chọn cho mình một chiếc váy kín đáo màu xám tro, búi tóc thật chặt, cố gắng che giấu đi vẻ đàn bà đang trỗi dậy mạnh mẽ trong những ngày qua.
Đúng bảy giờ tối, tiếng chuông cửa vang lên.
Thành hồ hởi ra mở cửa. Quốc Bảo bước vào, hôm nay cậu ta diện một chiếc sơ mi đen lụa hờ hững hai cúc đầu, trên tay là một chai rượu vang đỏ lâu năm. Vừa bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt cậu ta lướt qua Thành rồi dừng lại ngay tại vị trí An đang đứng sau bàn ăn.
"Chào anh Thành. Chào... chị An."
Cậu ta gọi tên cô, âm thanh ấy trầm thấp và kéo dài, mang theo một hàm ý mà chỉ có cô mới hiểu. An chỉ biết gật đầu nhẹ, không dám ngước lên nhìn thẳng.
Bữa tiệc bắt đầu trong bầu không khí gượng gạo. Thành liên tục nói về các công trình xây dựng, còn Bảo thỉnh thoảng mới đáp lại bằng những câu chuyện về nghệ thuật. Nhưng dưới gầm bàn ăn chật hẹp, một "cuộc chiến" khác đang diễn ra.
An cảm nhận được một luồng hơi nóng phía dưới chân mình. Bảo ngồi đối diện cô, và dường như cậu ta cố ý duỗi dài chân. Mũi giày da của cậu ta chạm khẽ vào cổ chân trần của An dưới gầm bàn. An giật mình, vội vàng rụt chân lại, nhưng cậu ta vẫn không dừng lại. Ánh mắt Bảo lúc này vẫn đang nhìn Thành, miệng vẫn tiếp chuyện, nhưng đôi chân dưới bàn lại lấn tới, cọ xát nhẹ nhàng vào bắp chân cô.
Mồ hôi rịn ra trên trán An. Cô cầm ly nước lên uống để che giấu sự bối rối, nhưng tiếng nước nuốt xuống khan đặc giữa cổ họng.
"Cậu Bảo này, nghe nói cậu là họa sĩ? Hôm nào cho tôi xem vài bức nhé." Thành hào hứng nói, tay rót thêm rượu.
Bảo mỉm cười, đôi mắt ranh mãnh nhìn xoáy vào An: "Tôi đang vẽ dở một bức chân dung. Một người phụ nữ trong ánh nắng chiều. Cô ấy rất ngoan, nhưng trong đôi mắt lại chứa đựng cả một cơn bão."
Thành cười lớn: "Nghệ sĩ các cậu nói chuyện thật trừu tượng! An nhà tôi thì đơn giản lắm, chẳng có bão bùng gì đâu, chỉ giỏi chăm sóc gia đình thôi."
Thành vừa dứt lời, bàn tay Bảo dưới mặt bàn – dưới sự che chở của tấm khăn trải bàn dài – đột ngột vươn tới, chạm vào đầu gối của An. Những ngón tay ấy không dừng lại mà bắt đầu lướt nhẹ trên lớp vải voan mỏng, tiến dần lên phía đùi.
An hít một hơi thật sâu, cả cơ thể căng cứng. Cô không thể hét lên, cũng không thể bỏ chạy. Sự cấm kỵ và sự hiện diện của người chồng ngay bên cạnh khiến cảm giác rạo rực trong cô bị đẩy lên đến đỉnh điểm. Cô nhìn Thành – người đang say sưa với chén rượu – rồi lại nhìn Bảo.
Chàng trai trẻ ấy nhìn cô đầy thách thức, ngón tay cậu ta khẽ nhấn nhẹ vào làn da nhạy cảm của cô qua lớp váy. Đó là một sự khiêu khích điên rồ.
"An, sao em đỏ mặt thế? Rượu mạnh quá à?" Thành quay sang hỏi, ánh mắt đầy quan tâm.
An lắp bắp: "Chắc... chắc là do bếp hơi nóng thôi. Em vào lấy thêm ít đá nhé."
Cô vội vàng đứng dậy, suýt chút nữa làm đổ chiếc ghế gỗ. Cô chạy vào bếp, đứng tựa lưng vào bồn rửa, hơi thở dồn dập. Ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi tiến về phía mình.
"Cần tôi giúp gì không, chị hàng xóm?"
Giọng nói của Bảo vang lên ngay sát phía sau, khi Thành vẫn còn đang mải mê mở một chai rượu mới ở phòng khách.