Thành trở về vào lúc mười giờ đêm, mang theo sự mệt mỏi đặc trưng của một người đàn ông mải miết với những con số và công trình. Anh vứt chiếc cặp da lên ghế sofa, nới lỏng cà vạt rồi gieo mình xuống như một tảng đá.
"An ơi, lấy cho anh ly nước cam." – Anh gọi, mắt vẫn không rời khỏi màn hình điện thoại đang sáng rực các biểu đồ.
An bước ra từ gian bếp, đôi tay vẫn còn vương chút mùi xà phòng thơm. Cô đặt ly nước xuống bàn, nhưng thay vì ngồi xuống hỏi han chồng như mọi khi, cô lại chọn cách đứng lùi lại một khoảng. Cánh tay cô – nơi Bảo vừa nắm lấy trong thang máy hồi chiều – dường như vẫn còn cảm giác bỏng rát. Cô đã tắm bằng nước lạnh đến ba lần, nhưng không sao gột rửa được cái hơi ấm nam tính ấy.
Thành uống một hơi cạn sạch, lúc này mới ngước lên nhìn vợ. Anh nhíu mày: "Sao hôm nay em lạ thế? Mặc áo kín cổng cao tường thế này không nóng à?"
An giật mình, tay vô thức siết chặt cổ chiếc áo sơ mi dài tay cô mới thay. "Em... em hơi cảm lạnh. Chắc tại lúc chiều đi lấy nước dưới sảnh."
Thành không nghi ngờ, anh lại cúi xuống điện thoại: "Ừ, nghỉ sớm đi. À, tay em bị sao kia? Sao đỏ thế?"
An nhìn xuống cổ tay, vết hằn nhẹ từ những ngón tay của Bảo vẫn chưa tan hết. Cô vội vàng giấu tay sau lưng, tim đập loạn xạ: "Chắc lúc nãy va vào cạnh tủ thôi."
Đúng lúc đó, từ căn hộ 702 bên cạnh, một tiếng nhạc Jazz trỗi dậy. Âm thanh của tiếng kèn Saxophone da diết, nồng nàn luồn qua khe cửa, len lỏi vào phòng khách nhà An. Nó không quá lớn nhưng đủ để khiến không gian vốn dĩ đang tĩnh lặng trở nên đầy ám muội.
Thành chép miệng vẻ khó chịu: "Cái cậu hàng xóm mới này thật phiền phức. Đêm hôm rồi còn bật nhạc ầm ĩ. Để mai anh sang nhắc cậu ta."
An thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Cô không dám tưởng tượng cảnh Thành – người chồng nghiêm nghị của mình – đối diện với Bảo, gã trai với ánh mắt thiêu đốt kia. "Thôi anh, người ta mới chuyển đến, chắc là họa sĩ nên mới có thói quen làm việc đêm. Đừng làm căng quá."
Thành hừ lạnh một tiếng rồi đứng dậy đi vào phòng tắm. Khi cánh cửa phòng tắm đóng lại, An như lả đi. Cô tiến về phía cửa sổ ban công, nơi rèm cửa vẫn khép kín.
Cô không kìm lòng được mà hé mắt nhìn qua khe hở.
Phía bên kia, căn phòng của Bảo sáng đèn vàng rực rỡ. Cậu ta đang đứng trước giá vẽ, nhưng không phải đang vẽ lên toan. Cậu ta đang cầm một mảnh vải lụa màu đỏ rượu – màu sắc giống hệt chiếc váy An đã mặc hôm trước – và chậm rãi quấn nó quanh những ngón tay mình.
Bảo dường như biết An đang nhìn. Cậu ta dừng lại, chậm rãi quay mặt về phía cửa sổ nhà cô. Dưới ánh sáng mờ ảo, cậu ta đưa mảnh vải lên môi, hôn nhẹ vào đó một cách đầy thành kính nhưng cũng đầy khiêu khích. Ánh mắt cậu ta xoáy thẳng vào khe rèm nơi An đang đứng, môi cậu ta khẽ cử động, không phát ra tiếng nhưng An có thể đọc được:
"Chị đang nhìn, đúng không?"
An run rẩy buông rèm. Cô cảm thấy mình như một kẻ đồng khỏa, một người vợ ngoại tình ngay dưới mũi chồng mình. Trong phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào của Thành vang lên, nhưng trong tâm trí An chỉ còn lại nhịp điệu da diết của bản nhạc Jazz và gương mặt của chàng trai trẻ nhà bên.
Đêm đó, khi nằm cạnh Thành, An nhìn lên trần nhà tối om. Sự ngoan ngoãn sáu năm qua giống như một lâu đài cát đang bị thủy triều của sự khao khát cuốn trôi từng chút một. Ở ngay bên kia bức tường, cô biết Bảo vẫn đang thức, và có lẽ, cậu ta đang phác họa lại dáng vẻ loạng choạng của cô trong thang máy chiều nay.
Sự cấm kỵ này không còn là một trò chơi qua ô cửa sổ nữa. Nó đã bắt đầu len lỏi vào tận giường ngủ của cô.