MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRung Động Cô Nội Trợ Nhà BênChương 5

Rung Động Cô Nội Trợ Nhà Bên

Chương 5

848 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Bảy, khu chung cư cũ bỗng nhiên xôn xao vì thông báo bảo trì hệ thống nước định kỳ. Thành đã rời nhà từ sớm cho một chuyến khảo sát tận tỉnh xa, để lại Hoài An với đống bát đĩa dở dang và gương mặt nhợt nhạt vì thiếu ngủ. Cô đứng trong nhà tắm, vặn vòi nước nhưng chỉ nhận lại những tiếng "ục ục" khô khốc.

Với mái tóc búi vội và chiếc áo hai dây bằng lụa mỏng bên trong chiếc áo khoác cardigan len hờ hững, An cầm chiếc xô nhỏ, định bụng xuống sảnh chung cư để lấy nước dự trữ từ bể chứa tạm thời.

Khi cô bước ra đến sảnh thang máy, trái tim cô thắt lại một nhịp. Quốc Bảo đã đứng đó. Cậu ta mặc một chiếc quần jeans sờn và áo ba lỗ xám sát nách, để lộ những múi cơ cánh tay rắn chắc, linh hoạt. Trên tay cậu là hai bình nước lớn, trông nhẹ tênh như không.

"Cần giúp không, chị hàng xóm?" – Bảo lên tiếng trước, đôi mắt cậu ta lướt nhanh từ khuôn mặt lo âu của An xuống đôi bàn chân trần đang xỏ trong đôi dép đi trong nhà mềm mại.

An lúng túng tránh ánh mắt ấy: "Không... tôi tự làm được."

Đúng lúc đó, cửa thang máy mở ra. Cả hai cùng bước vào. Thang máy của khu chung cư này vốn nhỏ hẹp và cũ kỹ. Khi hai người cùng đứng bên trong với đống xô chậu và bình nước, khoảng không gian còn lại trở nên vô cùng khiêm tốn. An cố gắng lùi sát vào góc cabin, nhưng mùi hương đặc trưng của Bảo – mùi của nắng, của sơn dầu và một chút vị mặn mòi của nam tính – cứ thế bao vây lấy cô.

Đột ngột, một tiếng "khục" vang lên. Chiếc thang máy rung lắc mạnh rồi đứng khựng lại. Đèn trần nhấp nháy vài nhịp rồi vụt tắt, chỉ còn lại ánh sáng lờ mờ từ bảng điều khiển điện tử màu đỏ quạch.

"Ôi không!" – An thốt lên, bàn tay cô vô thức vịnh vào thanh tay vịn bằng inox lạnh ngắt.

"Kẹt thang rồi." – Giọng Bảo vẫn bình thản đến lạ lùng. Cậu ta đặt hai bình nước xuống, tiến lại gần bảng điều khiển.

Trong bóng tối nhập nhoạng, sự hiện diện của Bảo trở nên áp đảo. An cảm thấy hơi nóng từ cơ thể cậu ta tỏa ra, xua tan cái lạnh lẽo của khối kim loại xung quanh. Sự im lặng kéo dài khiến tiếng tim đập của An trở nên to rõ một cách đáng xấu hổ.

"Chị đang run à?" – Bảo quay lại. Trong không gian chỉ rộng chưa đầy hai mét vuông, cậu ta đứng quá gần. Gần đến mức An có thể thấy lồng ngực cậu ta phập phồng sau lớp áo mỏng.

"Tôi... tôi hơi sợ không gian kín." – An nói dối, thực chất thứ cô sợ là sự gần gũi quá mức này.

Bảo không nói gì, cậu ta chậm rãi đưa tay lên. An nín thở, nghĩ rằng cậu sẽ nhấn nút báo động, nhưng không. Những ngón tay dài và thô ráp của Bảo lại chạm nhẹ vào mu bàn tay đang siết chặt thanh vịn của cô. Một cái chạm nhẹ như lông hồng, nhưng lại khiến An run bắn người.

"Đừng sợ. Có tôi ở đây."

Cậu ta không buông tay, trái lại, lòng bàn tay ấm nóng ấy bao trùm lấy tay cô, truyền sang một luồng điện tê dại. Bảo tiến thêm một bước, ép An lùi hẳn vào vách thang máy. Trong bóng tối, ánh mắt cậu ta rực sáng như một loài thú săn đêm, nhìn chằm chằm vào đôi môi đang khẽ hé mở của cô.

An thấy mình yếu đuối lạ thường. Chiếc áo cardigan len trượt khỏi vai cô, để lộ làn da trắng ngần và dây áo lụa mỏng manh. Hơi thở của Bảo phả vào hõm cổ cô, nóng hổi và gấp gáp.

"Chị có biết..." – Bảo thì thầm, giọng nói khàn đặc sát bên tai cô – "...mỗi đêm tôi đều nghe thấy tiếng chị đi lại trong phòng không? Tôi biết chị cũng đang thức. Tôi biết chị đang nghĩ về điều gì."

An nhắm mắt lại, một giọt mồ hôi rịn ra trên trán. Sự ngoan ngoãn của cô đang bị bóp nghẹt bởi sự khao khát được giải phóng. Ngay khi môi Bảo chỉ còn cách trán cô một khoảng cách mong manh, chiếc thang máy bỗng rung lên và đèn bật sáng trở lại.

Cửa thang máy mở ra ở tầng trệt. Bảo buông tay, cúi xuống xách hai bình nước lên như chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng khóe môi cậu ta hiện rõ một vệt cười đắc thắng.

An đứng chôn chân trong thang máy, gương mặt đỏ bừng, cảm giác như mình vừa từ cõi chết trở về, hoặc vừa bước qua một ranh giới mà cô sẽ không bao giờ có thể quay lại được nữa.