MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRung Động Cô Nội Trợ Nhà BênChương 4

Rung Động Cô Nội Trợ Nhà Bên

Chương 4

770 từ · ~4 phút đọc

Cả buổi đi chợ, Hoài An giống như một kẻ mộng du. Cô đứng trước sạp rau nhưng lại vô thức nhặt lấy một túi ớt đỏ rực, thứ mà Thành không bao giờ ăn được. Trong đầu cô chỉ lặp đi lặp lại cảm giác nóng hổi nơi cánh tay khi bị Bảo siết chặt. Câu nói của cậu ta không chỉ là một lời nhận xét về trang phục, nó là một lời khẳng định: Cậu ta đã nhìn thấu sự cô đơn của cô, nhìn thấu cả sự giả tạo trong chiếc áo rộng thùng thình mà cô dùng để che đậy bản thân.

An trở về nhà với một tâm thế đề phòng. Cô không ra ban công, cũng chẳng đứng gần cửa sổ bếp. Cô đóng chặt rèm lụa, bật máy hút mùi thật lớn để tiếng ồn át đi mọi âm thanh phát ra từ phía bên kia. Nhưng càng cố trốn tránh, thính giác của cô lại càng nhạy cảm một cách kỳ lạ.

"Cộp. Cộp."

Tiếng gõ nhẹ vang lên phía tường ngăn cách giữa hai căn hộ. Chỉ là những tiếng gõ nhịp nhàng, thong thả, nhưng trong không gian tĩnh lặng, nó giống như nhịp tim của một con thú đang rình rập. An đứng lặng trong phòng khách, tay nắm chặt chiếc tạp dề, tim đập thình thịch. Cô biết đó là Bảo. Cậu ta đang ở ngay bên kia bức tường mỏng manh này, cách cô chỉ một sải tay.

Sự im lặng ấy kéo dài cho đến khi chiều tà buông xuống. Thành gọi điện báo tối nay sẽ tiếp khách đến khuya, giọng anh khô khốc và đầy mùi công việc. An tắt máy, cảm giác nhẹ nhõm một cách tội lỗi trào dâng. Cô nhìn gian bếp tối om, rồi chẳng hiểu sao, đôi chân lại tự dẫn lối cô về phía cửa sổ ban công.

Cô hé mở một góc rèm.

Căn hộ 702 không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ một cây nến thơm đặt trên bệ cửa sổ tỏa ra làn khói mỏng. Bảo đang ngồi đó, chiếc bóng cao lớn đổ dài trên tường. Cậu ta không vẽ, chỉ lười biếng xoay xoay một cây cọ trong tay. Ngay khi rèm cửa nhà An khẽ lay động, Bảo chậm rãi ngước mắt lên.

Cậu ta không cười, cũng không có hành động khiêu khích nào như buổi sáng. Cậu ta chỉ cầm một tờ giấy trắng lên, dán vào mặt kính cửa sổ. Trên đó là dòng chữ được viết bằng nét cọ đen đậm, dứt khoát:

"Chị sợ tôi sao?"

An nín thở. Sự thẳng thắn của cậu ta khiến cô nghẹt thở. Cô muốn quay lưng bỏ đi, nhưng đôi tay lại vô thức vịnh vào thành cửa. Sự ngoan ngoãn bấy lâu nay giống như một lớp vỏ bọc đang bị lột bỏ từng lớp một.

Cô lấy hết can đảm, tìm một mẩu giấy nhớ và cây bút bi thường dùng để ghi danh sách đi chợ. Cô viết thật nhanh: "Cậu quá quắt lắm."

Cô áp mảnh giấy vào kính. Bảo nhìn thấy, cậu ta khẽ bật cười. Qua lớp kính và khoảng không gian đêm tối, tiếng cười ấy dường như rung động đến tận đáy lòng An. Bảo lại viết tiếp một tờ khác:

"Tôi chỉ nói sự thật. Chị rất đẹp, nhưng chị đang héo úa trong căn nhà này."

Máu trong người An như sôi lên. Sự nhục nhã và khao khát hòa quyện vào nhau. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay chỉ biết rửa bát, lau nhà và phục vụ người đàn ông không bao giờ nhìn thẳng vào mắt cô quá ba giây.

Bất chợt, Bảo đứng dậy. Cậu ta cầm cây nến, đưa sát lại gần mặt kính để ánh sáng soi rõ gương mặt góc cạnh và đôi môi đầy nam tính của mình. Cậu ta nhìn cô, rồi chậm rãi thổi tắt ngọn nến.

Mọi thứ chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn lại mùi hương vani và gỗ đàn hương từ cây nến của cậu ta dường như theo gió luồn qua khe cửa, len lỏi vào tận khứu giác của An. Trong bóng đêm ấy, An thấy mình không còn là người vợ ngoan ngoãn nữa. Cô chỉ là một người đàn bà đang run rẩy vì một sự cấm kỵ vừa được đánh thức.

Đêm đó, An không ngủ được. Cô nằm trong bóng tối, tay vô thức chạm vào bờ vai trần của chính mình, tưởng tượng đó là những ngón tay đầy vết chai sần của chàng trai trẻ nhà bên.