Sự im lặng trong căn hộ số 701 sau khi tiếng chuông điện thoại dứt hẳn trở nên đặc quánh và ngột ngạt. An dựa lưng vào cánh cửa bếp, lồng ngực vẫn phập phồng không thôi. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, chúng vẫn còn run rẩy. Chỉ một vài cử động trêu đùa từ xa, vậy mà sức công phá của nó lại lớn hơn cả sáu năm chung sống tẻ nhạt với Thành.
Cô vội vã thay bộ đồ lụa bằng một chiếc váy voan kín cổng cao tường hơn, búi tóc lên thật gọn, rồi xách túi đi chợ như để chạy trốn khỏi cái không gian đang bốc cháy hơi men tình tứ kia.
Nhưng định mệnh dường như không muốn để cô yên.
Khi An vừa bước ra khỏi cửa căn hộ, đúng lúc cánh cửa nhà 702 cũng mở ra. Quốc Bảo bước ra với túi rác trên tay và một chiếc túi xách đựng đầy lọ sơn dầu. Khoảng cách mười mét qua ô cửa sổ giờ đây thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy hai bước chân trong hành lang chật hẹp.
An khựng lại, hơi thở nghẹn nơi cổ họng. Dưới ánh đèn led trắng lạnh của hành lang, Bảo trông cao lớn và góc cạnh hơn cô tưởng. Mùi thuốc lá lẫn với mùi sơn dầu và hương vị của tuổi trẻ toát ra từ cậu ta mạnh mẽ đến mức khiến An thấy choáng váng.
"Chào chị, hàng xóm mới."
Giọng Bảo trầm và có chút khàn nhẹ, không hề có vẻ ngượng ngùng của một kẻ vừa lén lút quan sát người khác. Cậu ta đứng chắn một phần lối đi, đôi mắt sâu hoắm xoáy thẳng vào gương mặt đang cố tỏ ra bình thản của An.
"Chào cậu... Tôi đang vội đi chợ một chút." - An cúi đầu, cố gắng lách qua người cậu ta.
Nhưng ngay khi cô bước ngang qua, một sự cố nhỏ đã xảy ra. Quai túi xách của An vô tình móc vào chiếc khóa bạc trên túi đựng họa cụ của Bảo. Cú giật nhẹ làm cô mất đà, loạng choạng ngả về phía trước.
Trong một phản xạ tự nhiên, Bảo đưa tay ra đỡ. Bàn tay to lớn, ấm nóng và đầy những vết chai sần của cậu ta siết chặt lấy cánh tay trần của An. Sự tiếp xúc da thịt trực diện này khiến An như bị một luồng điện chạy dọc cơ thể. Làn da cô dưới ngón tay cậu ta nóng rực lên.
"Chị có sao không?" - Bảo hỏi, nhưng tay vẫn không hề buông ra. Cậu ta cúi xuống, ghé sát vào tai cô, đủ gần để An cảm nhận được hơi thở của cậu vờn nhẹ trên làn tóc mai. "Lần sau... đừng mặc áo của chồng chị nữa. Nó không hợp với chị đâu."
An sững sờ, mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ lẫn bàng hoàng. Cậu ta đã nhận ra chiếc sơ mi trắng ban sáng là đồ đàn ông. Câu nói đầy ngụ ý ấy như một cái tát nhẹ, đánh thức sự tội lỗi nhưng cũng đầy kích thích trong lòng cô.
"Cậu... cậu thật thô lỗ." - An lắp bắp, vội vàng gỡ tay cậu ta ra rồi bước nhanh về phía thang máy.
Bảo đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng dứt khoát nhưng có phần lúng túng của người phụ nữ nội trợ. Cậu khẽ đưa bàn tay vừa chạm vào cô lên, như muốn giữ lại chút mùi hương hoa ly thoang thoảng còn sót lại trên những đầu ngón tay.
Bước vào thang máy, An nhìn mình trong gương. Đôi môi cô vẫn còn run rẩy, và chỗ cánh tay bị Bảo nắm lấy vẫn còn in hằn một cảm giác nóng hổi không tan. Cô biết, ranh giới cuối cùng của sự ngoan ngoãn trong cô đã bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt không thể cứu vãn.
Trong đầu cô giờ đây không phải là thực đơn cho bữa tối, mà là câu nói đầy ma mị của gã trai trẻ kia: "Nó không hợp với chị đâu."