MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRung Động Cô Nội Trợ Nhà BênChương 2

Rung Động Cô Nội Trợ Nhà Bên

Chương 2

725 từ · ~4 phút đọc

Cả đêm ấy Hoài An không ngủ ngon. Tiếng lạch cạch từ căn hộ đối diện, tiếng kim loại va chạm và cả nhịp điệu của một bản nhạc Jazz không lời cứ thế len lỏi qua khe cửa, rót vào tai cô những âm thanh xa lạ. Cô nằm cạnh chồng – Thành vừa trở về sau chuyến công tác dài ngày – nhưng cảm giác trống rỗng vẫn bao trùm. Thành ngủ say, hơi thở nồng mùi men rượu và mệt mỏi, cánh tay anh vắt ngang eo cô nặng nề như một xiềng xích vô hình.

Sáng sớm, khi Thành vừa rời nhà, An lập tức bước vào bếp. Cô thấy mình soi gương lâu hơn thường lệ. Cô chọn một chiếc áo quây bằng lụa màu mỡ gà, bên ngoài khoác hờ chiếc sơ mi trắng của chồng, để lộ bờ vai gầy mỏng manh và xương quai xanh thanh tú. Một sự nổi loạn ngầm đang nhen nhóm trong lòng người nội trợ vốn dĩ chỉ biết đến kim chỉ và bếp núc.

Phía bên kia cửa sổ, Quốc Bảo đã đứng đó từ bao giờ. Cậu ta không còn mặc chiếc áo phông rộng nữa, mà để trần lồng ngực săn chắc, nước da hơi ngăm của một kẻ yêu tự do và nắng gió. Trước mặt cậu là một tấm toan vẽ lớn, nhưng cây cọ trên tay lại đang dừng sững giữa không trung.

An bắt đầu công việc dọn dẹp thường nhật. Cô mở tung cửa sổ ban công để gió lùa vào, làm tà áo sơ mi rộng thùng thình bay phấp phới. Mỗi lần cô cúi xuống nhặt một món đồ chơi cũ của đứa cháu để lại hay khi cô vươn tay lau những vết bụi trên kệ sách, lớp áo mỏng lại trễ tràng, khoe khéo đường cong mềm mại của vòng eo mà Thành chưa bao giờ khen ngợi.

Cảm giác bị chiếm hữu bởi ánh mắt của người đàn ông lạ mặt khiến làn da cô râm ran. Cô biết Bảo đang vẽ mình. Từng nét cọ của cậu ta dường như không phải đang chạm vào vải, mà là đang lướt trên da thịt cô.

An cố tình đi vào bếp, lấy một bình nước đá từ tủ lạnh. Cô đổ đầy ly, rồi chậm rãi áp chiếc ly lạnh buốt vào gò má đang nóng bừng của mình. Những giọt nước ngưng tụ trên thành ly bắt đầu tan chảy, lăn dài từ cổ xuống khe ngực lấp ló sau cổ áo mở rộng. Cô khẽ ngửa cổ, nhắm nghiền mắt lại, để mặc cho sự mát lạnh ấy mơn trớn làn da đang khao khát một sự chạm vào.

Bên kia ô cửa, Bảo bỗng nhiên hạ cọ xuống. Cậu ta không vẽ nữa mà nhìn cô chằm chằm, ánh nhìn không còn là sự chiêm ngưỡng nghệ thuật đơn thuần mà đã nhuốm màu sắc của sự chiếm đoạt. Cậu ta tiến sát lại phía cửa sổ, đôi tay chống lên thành cửa, khoảng cách giữa họ lúc này chỉ còn là một khoảng không gian đầy những rung động mãnh liệt.

An run rẩy. Cô thấy Bảo đưa tay lên, dùng ngón trỏ khẽ vẽ một đường trong không khí, mô phỏng lại vệt nước đang chảy trên ngực cô. Hành động ấy trực diện và táo bạo đến mức An suýt làm rơi chiếc ly trên tay. Cô thở dốc, cảm nhận được lồng ngực mình phập phồng rõ rệt dưới lớp lụa mỏng.

Đúng lúc đó, chiếc chuông điện thoại trong nhà vang lên chói tai, cắt đứt sợi dây liên kết vô hình nhưng đầy tội lỗi. An giật mình, vội vã kéo lại vạt áo sơ mi, trốn chạy vào sâu trong căn phòng tối. Trái tim cô đập liên hồi như một kẻ vừa bị bắt quả tang đang đánh cắp trái cấm.

Ở căn hộ 702, Bảo nhìn theo bóng dáng vừa biến mất, khóe môi khẽ cong lên. Trên tấm toan, những đường nét mờ nhạt của một người phụ nữ đang quay lưng lại phía ánh sáng, với tà áo sơ mi bay trong gió, hiện lên đầy mời gọi và bí ẩn.

Mối quan hệ này, dù chưa một lời chào hỏi, nhưng đã bắt đầu nhuộm màu sắc của một sự phản bội ngọt ngào.