MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRung Động Muộn MàngChương 1: TRẬN MƯA RÀO NGOÀI DỰ TÍNH

Rung Động Muộn Màng

Chương 1: TRẬN MƯA RÀO NGOÀI DỰ TÍNH

873 từ · ~5 phút đọc

Thành phố S vào mùa hạ luôn có những cơn mưa bất chợt đến mức khiến người ta trở tay không kịp.

Hồ Nhược Miên đứng dưới hiên tòa nhà thư viện của trường Đại học Kiến trúc, đôi vai gầy hơi run lên vì cái lạnh của hơi nước bốc lên từ mặt đường nhựa. Cô nhìn vào màn hình điện thoại đã tối đen, lòng nặng trĩu. Hôm nay là kỷ niệm ba năm cô và Lục Sâm chính thức bên nhau. Để chuẩn bị cho ngày này, cô đã tự tay làm một cuốn album ảnh, ghi lại từng khoảnh khắc từ ngày đầu gặp gỡ đến giờ. Nhưng đối phương, dường như đã quên mất.

Hai tiếng trước, cô nhắn tin: “Lục Sâm, tối nay mình đi ăn ở chỗ cũ nhé? Em có quà cho anh.” Đáp lại chỉ là sự im lặng kéo dài.

Nhược Miên mím môi, cố ngăn một tiếng thở dài. Trong mối quan hệ này, cô luôn là người chờ đợi. Chờ anh chơi bóng rổ xong, chờ anh đi nhậu với bạn bè, chờ anh nhớ ra những ngày lễ quan trọng. Bạn bè thường nói cô hiền quá, hiền đến mức nhu nhược. Nhưng Nhược Miên chỉ nghĩ đơn giản, yêu một người là phải bao dung.

“Két ——!”

Tiếng phanh xe chói tai cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Một chiếc xe thể thao màu xanh neon nổi bật lao qua vũng nước lớn ngay trước cổng, tạt một màn nước bẩn lên tà váy trắng tinh khôi của Nhược Miên.

Cô bàng hoàng nhìn vết bẩn loang lổ trên váy, chưa kịp phản ứng thì cửa xe hạ xuống. Một khuôn mặt điển trai nhưng đầy vẻ ngạo mạn ló ra. Đó là Lục Sâm. Nhưng bên cạnh anh ta, ở ghế phụ, không phải là chỗ trống dành cho cô, mà là một cô gái với mái tóc uốn xoăn thời thượng, môi đỏ rực rỡ.

“Ồ, Nhược Miên? Sao em còn ở đây?” Lục Sâm ngạc nhiên hỏi, nhưng trong mắt anh ta không có chút hối lỗi nào về việc suýt chút nữa đã tông trúng cô hay việc làm bẩn váy cô.

Nhược Miên siết chặt túi quà trong tay, giọng run run: “Anh nói tối nay có buổi họp nhóm mà?”

Cô gái bên cạnh Lục Sâm nũng nịu tựa vào vai anh ta, liếc nhìn Nhược Miên một cái đầy ẩn ý: “Sâm, ai đây? Bạn học của anh à?”

Lục Sâm hơi khựng lại, rồi thản nhiên đáp: “Ừ, bạn cùng khóa. Nhược Miên, lát nữa bọn anh đi bar đón sinh nhật cho Lâm Lâm, em không thích chỗ ồn ào nên thôi nhé. Về sớm đi, mưa to đấy.”

Nói đoạn, anh ta nhấn ga, chiếc xe lao vút đi, để lại Nhược Miên đứng chơ vơ giữa màn mưa trắng xóa. Lòng tự trọng của cô lúc này như bị ai đó giẫm đạp dưới làn nước bẩn. Cô không khóc, nhưng lồng ngực đau đến mức nghẹt thở.

“Cầm lấy.”

Một chiếc ô đen tuyền bất chợt che khuất tầm mắt cô. Mùi hương bạc hà thanh mát, dịu nhẹ và vô cùng nam tính bao trùm lấy không gian chật hẹp. Nhược Miên ngước mắt lên, đập vào mắt cô là bờ vai rộng và khuôn mặt hoàn mỹ như tạc tượng của Tiêu Trí Vũ.

Anh là nam thần của khoa Kiến trúc, là người mà bất cứ sinh viên nào cũng biết tới bởi sự tài năng và tính cách có phần lập dị, lạnh lùng. Anh chưa bao giờ tham gia vào những chuyện bao đồng, nhưng lúc này lại đứng đây, che ô cho cô.

“Đàn anh Tiêu…” Nhược Miên ngẩn ngơ.

Tiêu Trí Vũ nhìn vệt nước bẩn trên váy cô, đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại. Anh không hỏi cô có sao không, chỉ buông một câu lạnh lùng nhưng đầy sức nặng: “Hồ Nhược Miên, mắt nhìn người của em thật sự rất tệ.”

Cô cúi đầu, môi mím chặt. “Tôi biết.”

“Biết mà vẫn chịu đựng? Đó không phải là bao dung, đó là tự ngược đãi mình.” Tiêu Trí Vũ đưa cán ô vào tay cô, “Cầm chắc. Tôi đưa em về.”

“Không cần đâu, tôi tự bắt xe được…”

“Xe buýt hết chuyến, taxi không vào được khu này lúc mưa to.” Anh không để cô từ chối, trực tiếp nắm lấy cổ tay cô, dắt cô về phía chiếc xe Volvo màu đen đỗ cách đó không xa.

Cái chạm tay của anh rất nhẹ, nhưng lại khiến trái tim đang đóng băng của Nhược Miên khẽ rung động. Trên xe, anh đưa cho cô một hộp khăn giấy và vặn nhiệt độ sưởi ấm lên. Suốt quãng đường, Tiêu Trí Vũ không nói thêm câu nào, nhưng sự im lặng của anh không hề khiến cô áp lực, ngược lại nó giống như một lớp màng bảo vệ, ngăn cách cô với sự tổn thương ngoài kia.

Khi xe dừng trước cửa ký túc xá, Nhược Miên lí nhí: “Cảm ơn anh.”

Tiêu Trí Vũ nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm thấp: “Nhược Miên, giấc mộng nào cũng có lúc phải tỉnh. Đừng để mình chết chìm trong một cái hồ không có đáy.”