Nhược Miên trở về phòng, việc đầu tiên cô làm không phải là đi tắm, mà là ném cuốn album ảnh tỉ mỉ làm suốt một tháng qua vào sọt rác.
Cô đứng dưới vòi hoa sen, để nước nóng gội sạch những u uất. Lời nói của Tiêu Trí Vũ cứ vang vọng trong đầu cô: “Mắt nhìn người của em thật sự rất tệ.” Đúng, cô đã sai ngay từ đầu khi tin rằng sự chân thành có thể thay đổi một kẻ phong lưu như Lục Sâm.
Mười một giờ đêm, điện thoại của cô liên tục rung lên. Là Lục Sâm gọi.
Cô nhìn màn hình hồi lâu mới bắt máy. Đầu dây bên kia là tiếng nhạc xập xình và tiếng cười đùa của đám đông.
“Nhược Miên, em giận à? Thôi mà, Lâm Lâm chỉ là em gái của bạn thân anh, nay sinh nhật cô ấy nên anh mới đưa đi. Em đừng trẻ con thế.” Giọng Lục Sâm hơi nhừa nhựa vì men rượu.
Nhược Miên bình thản lạ thường: “Lục Sâm, chúng ta chia tay đi.”
Phía bên kia im bặt trong vài giây, sau đó là tiếng cười khẩy của Lục Sâm: “Em lại nói nhảm gì đấy? Chỉ vì anh không đi ăn với em một bữa mà em đòi chia tay? Đừng có làm quá vấn đề lên.”
“Không phải vì một bữa ăn.” Nhược Miên nhìn vết bầm trên cổ tay do lúc nãy va vào cửa xe, “Mà vì trong tương lai của anh chưa bao giờ có em. Lục Sâm, tôi mệt rồi. Quà kỷ niệm tôi vứt rồi, đồ đạc của tôi ở chỗ anh, anh cứ ném hết đi.”
Nói xong, cô tắt máy và chặn số ngay lập tức. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có, giống như vừa trút bỏ được một tảng đá đè nặng lên ngực suốt ba năm qua.
Sáng hôm sau, Nhược Miên đến văn phòng thực tập của khoa. Vì là sinh viên xuất sắc, cô được chọn vào dự án thiết kế bảo tàng thành phố do Tiêu Trí Vũ làm trưởng nhóm.
Vừa bước vào phòng làm việc, cô đã thấy Tiêu Trí Vũ đang đứng bên bàn vẽ, ánh nắng buổi sáng chiếu lên sườn mặt nghiêng của anh, tạo nên một khung cảnh đẹp như tranh vẽ.
“Đến rồi sao?” Anh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt dừng lại ở đôi mắt hơi sưng của cô nhưng không vạch trần.
“Vâng, chào đàn anh.”
Tiêu Trí Vũ đẩy một ly cà phê nóng về phía cô: “Latte ít đường, vị em thường uống. Uống xong thì bắt đầu làm việc, dự án này không có chỗ cho những người mang tâm trạng yêu đương vào đây.”
Nhược Miên ngẩn người, sao anh biết cô thích Latte ít đường? Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, cô không dám hỏi. Cô ngồi xuống vị trí của mình, bắt đầu tập trung vào các bản vẽ.
Đang làm việc, cửa phòng bật mở. Lục Sâm hùng hổ bước vào, khuôn mặt đỏ gay vì tức giận.
“Hồ Nhược Miên! Em dám chặn số tôi?”
Mọi người trong văn phòng đều ngẩng đầu lên nhìn. Nhược Miên cau mày: “Đây là nơi làm việc, mời anh ra ngoài.”
Lục Sâm bước tới định nắm lấy tay cô: “Ra ngoài nói chuyện rõ ràng. Em đừng có cậy có Tiêu Trí Vũ ở đây mà lên mặt. Anh ta thì hơn gì tôi?”
“Chát!”
Nhược Miên thẳng tay tát Lục Sâm một cái. Cả phòng làm việc im phăng phắc.
“Tôi nói lại lần nữa, chúng ta đã chia tay. Anh đừng làm phiền tôi, và cũng đừng lôi người không liên quan vào.”
Lục Sâm sững sờ, anh ta không ngờ một Nhược Miên luôn dịu dàng, ngoan ngoãn lại dám đánh mình trước mặt mọi người. Anh ta định giơ tay lên thì một bàn tay to lớn, rắn chắc đã khóa chặt cổ tay anh ta lại.
Tiêu Trí Vũ đứng đó từ bao giờ, ánh mắt anh lạnh thấu xương, lực tay mạnh đến mức khiến Lục Sâm nhăn mặt đau đớn.
“Cậu định làm gì nhân viên của tôi?” Giọng Tiêu Trí Vũ không cao nhưng đầy sự uy hiếp.
“Tiêu Trí Vũ, mày buông ra! Đây là chuyện riêng của tao và cô ấy!”
“Từ lúc cậu bước vào đây làm loạn, nó đã không còn là chuyện riêng nữa rồi.” Tiêu Trí Vũ hất tay Lục Sâm ra một cách khinh bỉ, “Bảo vệ, đưa người này ra ngoài. Từ nay về sau, cấm người này bước vào khu vực văn phòng khoa Kiến trúc.”
Lục Sâm bị bảo vệ kéo đi trong sự nhục nhã, anh ta vẫn còn gào thét: “Hồ Nhược Miên, em sẽ phải hối hận!”
Nhược Miên đứng đó, tay vẫn còn hơi run. Một tờ khăn giấy sạch sẽ được chìa ra trước mặt cô.
“Lau tay đi, đánh anh ta chỉ làm bẩn tay em thôi.” Tiêu Trí Vũ thản nhiên nói, rồi quay lại bàn làm việc như chưa có chuyện gì xảy ra.