Sau sự cố với Lục Sâm, Nhược Miên trở thành tâm điểm bàn tán của cả khoa. Nhưng cô không quan tâm, cô vùi đầu vào công việc để quên đi nỗi buồn.
Tiêu Trí Vũ là một người sếp cực kỳ nghiêm khắc. Anh đòi hỏi sự hoàn hảo trong từng nét vẽ. Có những đêm, cả văn phòng chỉ còn lại hai người họ.
“Chỗ này tỉ lệ chưa chuẩn, vẽ lại.” Tiêu Trí Vũ đứng sau lưng cô, cúi người xuống chỉ vào bản đồ án.
Khoảng cách quá gần khiến Nhược Miên ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh. Cô lúng túng sửa lại, nhưng vì quá mệt mỏi nên bàn tay hơi run.
Bất chợt, bàn tay ấm áp của anh phủ lên tay cô, điều khiển con chuột máy tính. “Nhìn kỹ đây, cấu trúc này phải đi theo hướng này…”
Nhược Miên nín thở, cô cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực anh áp sát sau lưng mình. Tim cô đập chệch một nhịp.
“Đàn anh, anh không mệt sao?” Cô hỏi nhỏ.
Tiêu Trí Vũ buông tay ra, nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt, ánh mắt thoáng qua một chút dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra: “Quen rồi. Ăn tối chưa?”
“Tôi chưa thấy đói.”
“Đi thôi, tôi đói rồi. Em đi cùng tôi, coi như trả công tôi giúp em đuổi tên phiền phức kia.”
Họ đi bộ đến một quán mì nhỏ gần trường. Quán vắng khách, hơi khói từ nồi nước dùng nghi ngút tạo cảm giác ấm áp lạ thường.
“Tại sao đàn anh lại giúp tôi?” Nhược Miên khuấy nhẹ bát mì, đột ngột hỏi.
Tiêu Trí Vũ dừng đũa, nhìn cô: “Em nghĩ là vì sao?”
“Tôi không biết. Chúng ta vốn dĩ không thân thiết.”
Tiêu Trí Vũ khẽ cười, một nụ cười nhạt nhưng cực kỳ quyến rũ: “Hồ Nhược Miên, em thật sự không nhớ gì sao? Năm nhất, trong kỳ thi vẽ ngoài trời dưới chân núi phía sau trường, có một người đã nhường chiếc áo mưa duy nhất của mình cho một cậu sinh viên bị ngất xỉu vì sốt, còn mình thì ướt như chuột lột suốt hai tiếng đồng hồ.”
Nhược Miên ngẩn người: “Người đó là anh?”
“Phải.” Tiêu Trí Vũ ánh mắt sâu thẳm, “Lúc đó tôi đã nghĩ, cô gái này thật ngốc, nhưng cũng thật… đáng để người ta phải để tâm.”
Nhược Miên không ngờ giữa họ lại có một mối duyên từ lâu như vậy. Cô cúi đầu che đi sự bối rối, trong lòng bỗng thấy ấm áp vô cùng.
Lúc này, điện thoại của cô lại báo có tin nhắn mới. Không phải Lục Sâm, mà là từ một số lạ: “Nhược Miên, anh sai rồi. Anh đang ở dưới ký túc xá của em, em ra gặp anh một chút thôi được không? Anh mua bánh kem em thích nhất đây này.”
Nhược Miên chưa kịp phản ứng thì Tiêu Trí Vũ đã cầm lấy điện thoại của cô, thản nhiên bấm phím tắt nguồn.
“Ăn mì đi. Đừng để rác rưởi làm hỏng khẩu vị.”
Anh nhìn cô, giọng nói đầy sự chiếm hữu ngầm: “Từ giờ, những việc khiến em không vui, cứ để tôi giải quyết.”
Nhược Miên nhìn người đàn ông trước mặt, cảm nhận được một sự an tâm chưa từng có. Có lẽ, cơn mưa rào năm ấy kết thúc chính là để nhường chỗ cho ánh mặt trời này xuất hiện.