MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRung Động Muộn MàngChương 4: BÓNG TỐI TRƯỚC BUỔI THUYẾT TRÌNH

Rung Động Muộn Màng

Chương 4: BÓNG TỐI TRƯỚC BUỔI THUYẾT TRÌNH

693 từ · ~4 phút đọc

Sau buổi tối ăn mì cùng Tiêu Trí Vũ, Hồ Nhược Miên cảm thấy tinh thần mình phấn chấn hơn hẳn. Cô dành toàn bộ thời gian ở văn phòng thực tập, tỉ mỉ chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ cho bản thiết kế bảo tàng. Đây là cơ hội để cô chứng minh năng lực của mình, không còn là "cô bạn gái nhỏ của Lục thiếu" nữa, mà là một nhà thiết kế tương lai Hồ Nhược Miên.

Tuy nhiên, Lục Sâm không để cô yên ổn như vậy. Sau cái tát và sự nhục nhã ở văn phòng, anh ta không hề hối lỗi mà trái lại, sự tự tôn bị tổn thương biến thành lòng thù hận mù quáng.

Sáng thứ Sáu, ngày diễn ra buổi thuyết trình sơ bộ dự án, Nhược Miên đến văn phòng sớm để kiểm tra lại file đồ án trong máy tính chung. Nhưng khi cô vừa mở thư mục ra, tim cô như ngừng đập.

Thư mục trống rỗng. Tất cả các bản vẽ 3D, các sơ đồ mặt bằng mà cô thức trắng ba đêm để hoàn thiện đã biến mất không dấu vết.

Nhược Miên run rẩy nhấn phím F5 liên tục, nhưng màn hình vẫn trơ ra. Cô cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Đúng lúc đó, một tin nhắn gửi đến điện thoại của cô từ một số lạ: "Nếu em muốn lấy lại bản thiết kế, tối nay hãy đến câu lạc bộ Kim Sắc gặp anh. Một mình thôi."

Là Lục Sâm. Anh ta đã lẻn vào văn phòng hoặc nhờ người hack vào hệ thống để xóa sạch công sức của cô.

"Có chuyện gì vậy?"

Giọng nói trầm thấp của Tiêu Trí Vũ vang lên ngay sau lưng. Anh vừa mới đến, trên tay vẫn cầm hai tách cà phê còn bốc khói. Nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Nhược Miên, anh đặt cà phê xuống, ánh mắt lập tức lướt qua màn hình máy tính.

"Mất hết rồi..." Nhược Miên lẩm bẩm, giọng cô nghẹn lại, "Bản thiết kế... Lục Sâm lấy nó để ép tôi gặp anh ta."

Cứ ngỡ Tiêu Trí Vũ sẽ tức giận hoặc trách cô sơ suất, nhưng anh chỉ im lặng trong giây lát, sau đó kéo một chiếc ghế ngồi xuống cạnh cô.

"Em định đi gặp hắn ta sao?" Anh hỏi, giọng bình thản đến lạ lùng.

"Tôi không biết, tôi không thể để dự án này thất bại được. Nó là công sức của cả nhóm..." Nhược Miên cúi đầu, nước mắt chực trào.

Tiêu Trí Vũ khẽ thở dài, anh đưa tay lên, ngập ngừng một chút rồi nhẹ nhàng xoa đầu cô. Bàn tay anh rộng và ấm, che chở cho cô khỏi cơn hoảng loạn.

"Hồ Nhược Miên, nhìn tôi này."

Cô ngước mắt lên, đôi mắt nhòe đi vì nước.

"Thứ nhất, một kẻ hèn hạ dùng công việc để uy hiếp phụ nữ thì không bao giờ xứng đáng để em thỏa hiệp. Thứ hai..." Anh khựng lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, "Em nghĩ tôi là ai? Tôi đứng tên trưởng nhóm dự án này, chẳng lẽ lại không có bản sao dự phòng?"

Nhược Miên sững sờ: "Anh có bản dự phòng sao?"

"Mỗi tối khi em ra về, tôi đều lưu lại tiến độ công việc vào ổ cứng cá nhân của tôi." Tiêu Trí Vũ lấy từ trong túi áo ra một chiếc USB nhỏ màu bạc, "Tôi đã nói rồi, có tôi ở đây, em không cần phải sợ."

Sự nhẹ nhõm đột ngột khiến Nhược Miên bật khóc thành tiếng. Cô không khóc vì bản thiết kế bị mất, mà khóc vì sự quan tâm âm thầm của người đàn ông này. Cô đã quen với việc bị Lục Sâm bỏ mặc giữa khó khăn, đây là lần đầu tiên có người đứng ra chắn gió che mưa cho cô một cách chu toàn như thế.

"Đừng khóc nữa." Tiêu Trí Vũ đưa khăn giấy cho cô, giọng anh trầm xuống nhưng đầy kiên định, "Chuyện của Lục Sâm, tôi sẽ bắt hắn phải trả giá đắt hơn một bản thiết kế nhiều."