Ngày nộp bản thiết kế cuối cùng cũng đến. Nhược Miên tự tay nhấn nút "Gửi" bản vẽ kỹ thuật số lên hệ thống của ban tổ chức. Cô thở phào nhẹ nhõm, tựa đầu vào vai Tiêu Trí Vũ.
"Xong rồi, giờ chỉ còn chờ kết quả thôi."
"Em đã làm rất tốt. Cuối tuần này tôi đưa em đi dã ngoại để xả stress nhé?" Tiêu Trí Vũ hôn nhẹ lên tóc cô.
Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì rắc rối xảy đến. Ba ngày sau khi nộp bài, Nhược Miên nhận được một email khẩn từ ban tổ chức cuộc thi. Nội dung khiến cô bàng hoàng: “Bản thiết kế của bạn bị khiếu nại vì có hành vi đạo nhái ý tưởng từ một kiến trúc sư đã có tên tuổi. Mời bạn đến văn phòng ban tổ chức vào sáng mai để giải trình.”
Nhược Miên run rẩy đưa điện thoại cho Tiêu Trí Vũ. Anh đọc xong, gương mặt lập tức trở nên đanh lại, đôi mắt hiện lên tia sáng lạnh lẽo.
"Đạo nhái? Vô lý!" Tiêu Trí Vũ lập tức gọi điện cho một người bạn làm trong ban thư ký cuộc thi.
Hóa ra, Tống Dao đã mua chuộc vị giáo sư giám khảo kia. Ông ta đã đưa bản thảo sơ khai mà Nhược Miên từng bỏ đi (do cô sơ ý để quên trong phòng photo của trường) cho một người em họ của Tống Dao – cũng là một sinh viên kiến trúc. Người này đã nộp bài trước Nhược Miên một ngày với những ý tưởng cốt lõi tương tự.
Sáng hôm sau, tại phòng họp kín của ban tổ chức, không khí vô cùng căng thẳng. Nhược Miên đứng đó, đối mặt với những vị giáo sư đáng kính. Tống Dao cũng xuất hiện với tư cách là "người làm chứng".
"Cô Hồ, cô có giải thích gì về việc bản thiết kế của mình giống đến 80% bản của em họ tôi không?" Tống Dao mỉa mai nói.
Nhược Miên cố gắng giữ bình tĩnh: "Tôi không đạo nhái. Đây là ý tưởng tôi đã ấp ủ từ lâu. Tôi có các bản phác thảo tay theo từng giai đoạn."
"Phác thảo tay thì ai chẳng vẽ được sau khi đã thấy bản chính?" Vị giáo sư bị mua chuộc lên tiếng, "Trong ngành kiến trúc, ai nộp trước người đó có quyền sở hữu. Cô Hồ, hành vi này có thể khiến cô bị đuổi học."
Đúng lúc Nhược Miên cảm thấy tuyệt vọng nhất, cửa phòng họp bật mở. Tiêu Trí Vũ bước vào, phong thái hiên ngang như một vị thần. Anh không đi một mình, mà đi cùng một nhân viên kỹ thuật mặc đồng phục của hãng công nghệ lớn.
"Ai nói là nộp trước thì có quyền?" Tiêu Trí Vũ lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt anh như dao găm xoáy thẳng vào vị giáo sư kia.
Anh đặt một chiếc laptop lên bàn: "Mời các vị xem cái này. Đây là nhật ký hoạt động của máy tính cá nhân của Hồ Nhược Miên và máy chủ dự phòng tại văn phòng tôi. Mỗi nét vẽ, mỗi lần chỉnh sửa của cô ấy đều được lưu lại với dấu mốc thời gian (timestamp) không thể sửa đổi bằng công nghệ blockchain."
Nhân viên kỹ thuật bắt đầu trình chiếu. Những dữ liệu hiện lên rõ mồn một: Nhược Miên đã bắt đầu những nét vẽ đầu tiên từ hai tháng trước, trong khi bản của người em họ Tống Dao chỉ mới được tạo ra trong vòng... 24 giờ trước khi nộp.
"Còn nữa," Tiêu Trí Vũ ném một xấp ảnh lên bàn, "Đây là ảnh chụp camera an ninh tại phòng photo của trường, cho thấy vị giáo sư đây đã nhặt lại những tờ giấy nháp của Nhược Miên và bí mật gặp gỡ Tống Dao tại một quán cà phê ngay sau đó."
Gương mặt vị giáo sư tái mét, chân tay run rẩy. Tống Dao cũng không khá hơn, cô ta lúng túng: "Cái này... cái này là hiểu lầm..."
"Hiểu lầm sao? Vậy hãy để cảnh sát và hội đồng kỷ niệm giải thích cái 'hiểu lầm' này nhé." Tiêu Trí Vũ quay sang Nhược Miên, nắm chặt lấy tay cô, truyền cho cô hơi ấm và sự vững chãi, "Nhược Miên, công lý không bao giờ đứng về phía những kẻ hèn nhát."