MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRung Động Muộn MàngChương 15: VẢ MẶT ĐỈNH CAO

Rung Động Muộn Màng

Chương 15: VẢ MẶT ĐỈNH CAO

636 từ · ~4 phút đọc

Sự việc vỡ lở, vị giáo sư kia bị tước bằng giảng dạy và bị khởi tố vì tội nhận hối lộ. Tống Dao tuy không bị ngồi tù nhưng danh tiếng của cô ta và tập đoàn nhà họ Tống bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Cư dân mạng và giới kiến trúc đồng loạt tẩy chay các dự án của nhà họ Tống vì hành vi thiếu đạo đức nghề nghiệp.

Về phần Nhược Miên, bản thiết kế của cô sau khi được minh oan đã gây ấn tượng mạnh với các giám khảo khác bởi sự chân thực và tính ứng dụng cao. Đêm trao giải, cô chính thức được xướng tên cho giải Quán quân.

Khi bước lên sân khấu nhận giải, Nhược Miên không nhìn vào ống kính máy quay, cô chỉ nhìn vào một người duy nhất đang đứng dưới hàng ghế khán giả – Tiêu Trí Vũ. Anh đang vỗ tay, đôi mắt nhìn cô tràn đầy sự sủng ái và tự hào.

"Tôi muốn cảm ơn một người," Nhược Miên nghẹn ngào nói vào micro, "Người đã nhặt lại những mảnh vỡ của tôi, dạy tôi cách yêu bản thân và tin vào năng lực của mình. Trí Vũ, cảm ơn anh vì đã không bao giờ bỏ cuộc với em."

Bên dưới khán đài, Lục Sâm cũng có mặt. Anh ta đứng ở một góc tối, nhìn cô gái từng thuộc về mình nay đang tỏa sáng rực rỡ và được người đàn ông quyền lực nhất thành phố che chở. Anh ta nhìn xuống đôi bàn tay trắng trắng của mình – giờ đây ngay cả một bản thiết kế tử tế anh ta cũng không vẽ nổi sau chuỗi ngày chìm đắm trong rượu chè. Sự hối hận như những con sâu đục khoét tâm hồn anh ta mỗi đêm.

Sau buổi lễ, Tiêu Trí Vũ dắt Nhược Miên ra xe. Anh bất ngờ bế bổng cô lên, xoay vài vòng giữa sảnh lớn.

"Chúc mừng em, Quán quân của tôi."

"Trí Vũ, bỏ em xuống, mọi người đang nhìn kìa!" Nhược Miên cười trong thẹn thùng.

"Kệ họ chứ. Tôi muốn cả thế giới biết em là của tôi."

Anh đưa cô đến một nhà hàng xoay trên đỉnh cao nhất của thành phố. Giữa không gian chỉ có hoa hồng và ánh nến, Tiêu Trí Vũ lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Nhưng bên trong không phải là nhẫn cầu hôn.

Đó là một chiếc chìa khóa.

"Đây là gì vậy anh?"

"Đây là chìa khóa của một văn phòng kiến trúc nhỏ tại trung tâm thành phố. Tôi đã mua lại nó và đăng ký tên em là chủ sở hữu. Nhược Miên, đây là món quà tôi tặng em để em bắt đầu sự nghiệp độc lập của mình. Tôi không muốn em mãi mãi là nhân viên dưới trướng tôi, tôi muốn thấy em làm chủ giấc mơ của chính mình."

Nhược Miên xúc động không nói nên lời. Cô hiểu rằng, tình yêu của Tiêu Trí Vũ không phải là sự giam cầm, mà là sự chắp cánh. Anh không muốn biến cô thành một cây tầm gửi, mà muốn cô trở thành một cây đại thụ đứng cạnh anh.

"Anh không sợ em sẽ bận rộn quá mà bỏ rơi anh sao?" Cô trêu chọc.

Tiêu Trí Vũ kéo cô vào lòng, hôn sâu lên môi cô: "Nếu em bận, tôi sẽ tình nguyện làm thư ký riêng của em. Chỉ cần em cho phép tôi tối nào cũng được leo lên giường của chủ tịch là được."

Nhược Miên đỏ mặt, đấm nhẹ vào ngực anh. Tiếng cười hạnh phúc vang vọng giữa trời đêm thành phố. Họ biết, con đường phía trước còn dài, nhưng chỉ cần có nhau, mọi cơn mưa rào đều sẽ hóa thành những cầu vồng rực rỡ.