Lục Sâm bị đình chỉ học một tháng vì hành vi phá hoại công việc của người khác. Danh tiếng của anh ta sụp đổ hoàn toàn. Ngược lại, Nhược Miên bắt đầu một cuộc sống mới rực rỡ hơn.
Nhưng sự nổi tiếng đi kèm với rắc rối. Những cô gái từng thầm thương trộm nhớ Tiêu Trí Vũ bắt đầu tìm cách gây khó dễ cho Nhược Miên.
Một buổi chiều, Nhược Miên đang ở thư viện tìm tài liệu thì bị một nhóm nữ sinh chặn lại ở góc khuất.
"Hồ Nhược Miên, cô nghĩ mình là ai mà dám quyến rũ đàn anh Tiêu? Chẳng qua là một món đồ cũ bị Lục Sâm vứt bỏ thôi mà." Cô gái dẫn đầu, tên Lâm Lâm – người từng ngồi trên xe Lục Sâm hôm mưa ấy, mỉa mai.
Nhược Miên không còn là cô gái yếu đuối của ngày xưa. Cô ngẩng cao đầu: "Nếu tôi là đồ cũ, thì cô ngay cả cơ hội để anh ấy nhìn một cái cũng không có. Lục Sâm vứt bỏ tôi hay tôi bỏ anh ta, cô là người hiểu rõ nhất mà?"
"Cô...!" Lâm Lâm giận dữ định giơ tay tát Nhược Miên.
Nhưng bàn tay cô ta dừng lại giữa chừng trong không trung. Không phải Nhược Miên đỡ được, mà là một bàn tay khác đã nắm chặt lấy cổ tay Lâm Lâm từ phía sau.
"Văn phòng khoa không đủ chỗ cho các cô diễn kịch, nên các cô kéo nhau đến thư viện sao?"
Tiêu Trí Vũ xuất hiện như một vị thần cứu thế. Anh hất tay Lâm Lâm ra khiến cô ta loạng choạng ngã xuống sàn. Gương mặt anh lúc này lạnh đến mức khiến những người xung quanh phải rùng mình.
"Đàn anh Tiêu... chúng em chỉ là..."
"Tôi không quan tâm các cô định làm gì." Tiêu Trí Vũ cắt lời, giọng anh sắc lẹm, "Tôi nói lại một lần cuối: Hồ Nhược Miên là người của tôi. Các cô đụng vào cô ấy, chính là đụng vào nhà họ Tiêu. Muốn thử xem gia đình các cô có gánh nổi hậu quả không?"
Nhóm nữ sinh tái mét mặt mày, vội vàng giải tán. Tiêu Trí Vũ quay sang nhìn Nhược Miên, thấy cô vẫn bình tĩnh, anh khẽ nhướn mày: "Sợ không?"
"Không sợ. Tôi biết anh sẽ đến." Nhược Miên mỉm cười.
Câu trả lời này khiến Tiêu Trí Vũ ngẩn người trong giây lát, sau đó anh bật cười, nụ cười sủng ái vô cùng. Anh nắm lấy tay cô, đan mười ngón tay vào nhau một cách tự nhiên.
"Đi thôi, đưa em đi ăn đồ ngon để bù đắp sự sợ hãi vừa rồi."
"Tôi đã nói là không sợ mà."
"Nhưng tôi sợ." Anh siết nhẹ tay cô, giọng nói thấp xuống, mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt, "Tôi sợ chỉ cần rời mắt một giây, em sẽ lại bị những thứ rác rưởi đó làm phiền. Từ nay về sau, em đi đâu cũng phải có tôi đi cùng."
Nhược Miên nhìn bàn tay đang nắm chặt của hai người, lòng thầm nghĩ, hóa ra cảm giác được một người coi là bảo vật trong lòng lại tuyệt vời đến thế. Cô không còn nhớ Lục Sâm là ai, cũng không còn đau lòng vì những cơn mưa cũ. Vì lúc này, ánh nắng của cô đã ở ngay bên cạnh.
Tối đó, Tiêu Trí Vũ đăng một tấm hình lên vòng bạn bè (WeChat) của mình. Tấm hình chụp hai bàn tay đan vào nhau dưới ánh đèn đường, kèm theo dòng trạng thái duy nhất: "Đã tìm thấy giấc mộng của đời mình."
Cả trường học một lần nữa dậy sóng. Còn ở một góc tối nào đó, Lục Sâm nhìn tấm hình, ném nát chiếc điện thoại trong tay, lòng tràn ngập sự hối hận muộn màng. Nhưng anh ta biết, mình đã vĩnh viễn mất đi cô gái ấy.