Kể từ sau cái nắm tay công khai ở thư viện và bài đăng gây bão trên mạng xã hội, Hồ Nhược Miên bỗng chốc trở thành nhân vật được chú ý nhất trường. Nhưng khác với trước đây, khi người ta chỉ gọi cô là "bình hoa bên cạnh Lục Sâm", giờ đây họ nhìn cô với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa kiêng dè. Bởi vì, đứng sau lưng cô là Tiêu Trí Vũ – người đàn ông chưa từng phá lệ vì bất kỳ ai.
Mùa hạ ở thành phố S bắt đầu chuyển sang những ngày oi nồng, nhưng trong văn phòng của Tiêu Trí Vũ, điều hòa luôn được duy trì ở mức 26 độ C.
Nhược Miên đang ngồi tỉ mẩn kiểm tra lại các thông số kỹ thuật cho bản vẽ thi công. Ánh sáng từ màn hình máy tính phản chiếu lên khuôn mặt thanh tú, đôi lông mày hơi nhíu lại vì tập trung. Bất chợt, một cảm giác ấm áp bao phủ lấy đôi vai gầy của cô.
Tiêu Trí Vũ đã đặt chiếc áo vest mỏng của anh lên người cô từ lúc nào.
"Đừng để bị lạnh, em vốn dĩ dễ ốm." Anh nói, giọng điệu thản nhiên như thể việc quan tâm cô là một bản năng đã hình thành từ lâu.
Nhược Miên ngẩn người, cô kéo nhẹ vạt áo, mùi hương bạc hà thanh khiết pha lẫn chút mùi gỗ trầm ấm sực vào mũi. Đây là mùi hương đặc trưng của anh, khiến cô luôn cảm thấy an tâm một cách lạ kỳ.
"Cảm ơn đàn anh."
Tiêu Trí Vũ ngồi xuống bàn đối diện, anh xoay chiếc bút máy trong tay, ánh mắt nhìn cô không rời: "Vẫn gọi là đàn anh sao?"
Nhược Miên hơi bối rối, má hồng lên: "Vậy... tôi nên gọi anh là gì?"
"Tùy em, nhưng tôi thích nghe em gọi tên hơn." Anh khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút trêu chọc nhưng cũng đầy dung túng.
Trong lúc không khí đang trở nên ngọt ngào, tiếng chuông điện thoại của Nhược Miên vang lên. Một số điện thoại lạ. Cô chần chừ một chút rồi bắt máy.
"Nhược Miên... giúp anh với..."
Giọng nói của Lục Sâm vang lên, nhưng không còn vẻ cao ngạo thường ngày. Nó khàn đặc, run rẩy và đầy vẻ tuyệt vọng. Nhược Miên nhíu mày, định tắt máy thì anh ta hét lên:
"Gia đình anh gặp chuyện rồi! Bố anh bị điều tra, công ty đang đứng bên bờ vực phá sản. Những người bạn trước đây đều quay lưng với anh... Nhược Miên, anh biết anh sai rồi, chỉ có em là thật lòng với anh thôi. Em nói với Tiêu Trí Vũ đi, bảo anh ta nương tay một chút được không? Nhà họ Tiêu đang ép chết nhà anh!"
Nhược Miên cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô ngước mắt nhìn Tiêu Trí Vũ. Anh vẫn thản nhiên ngồi đó, đôi mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng cô hiểu, sự bình thản đó chính là sự tàn nhẫn nhất đối với kẻ thù.
"Lục Sâm, anh tìm nhầm người rồi." Nhược Miên lạnh lùng đáp, "Thứ nhất, tôi không có quyền can thiệp vào việc kinh doanh của nhà họ Tiêu. Thứ hai, kết cục ngày hôm nay là do bố anh và anh tự chuốc lấy. Khi anh lấy công sức của tôi ra để uy hiếp, anh có từng nghĩ đến việc nương tay không?"
"Nhược Miên! Anh yêu em mà! 3 năm qua..."
"3 năm đó, tôi đã trả xong từ đêm mưa ấy rồi."
Cô dứt khoát tắt máy. Tiêu Trí Vũ đứng dậy, bước đến bên cạnh cô, bàn tay lớn bao phủ lấy bàn tay đang run nhẹ của cô trên mặt bàn.
"Tôi làm em sợ sao?" Anh hỏi khẽ.
Nhược Miên lắc đầu: "Không. Tôi chỉ cảm thấy... hóa ra mọi chuyện đều có nhân quả."
"Phải, có nhân quả." Tiêu Trí Vũ siết nhẹ tay cô, "Hắn động vào em, đó là cái 'nhân'. Tôi triệt hạ con đường sống của nhà hắn, đó là cái 'quả'. Nhược Miên, tôi không phải người tốt, tôi rất ích kỷ và thù dai. Nếu em thấy sợ, bây giờ hối hận vẫn còn kịp."
Nhược Miên nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẳm ấy, cô không thấy sợ hãi, mà chỉ thấy một sự bảo vệ tuyệt đối. Cô mỉm cười, chủ động nắm lấy tay anh: "Nếu anh là người xấu, thì tôi cũng nguyện ý đứng cùng phe với người xấu."
Câu nói ấy khiến Tiêu Trí Vũ hoàn toàn tan chảy. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, hơi thở nóng hổi vương trên da thịt: "Em nói đấy nhé. Đã bước vào thế giới của tôi, thì đừng hòng thoát ra."