Cuối tuần, Tiêu Trí Vũ đề nghị đưa Nhược Miên về nhà dùng cơm. Nhược Miên vô cùng lo lắng. Cô biết gia thế của Tiêu Trí Vũ không hề tầm thường. Nhà họ Tiêu là một gia tộc lâu đời ở thành phố S, kinh doanh đa ngành và có tầm ảnh hưởng rất lớn.
"Đừng lo, bố mẹ tôi rất dễ tính. Đặc biệt là mẹ tôi, bà ấy đã đòi gặp 'cô gái trong ảnh' từ lâu rồi." Anh trấn an cô khi cả hai đang trên xe.
Căn biệt thự nhà họ Tiêu nằm ở khu vực ngoại ô yên tĩnh, bao quanh bởi những hàng cây cổ thụ và vườn hoa hồng rực rỡ. Vừa bước vào cửa, Nhược Miên đã cảm nhận được một bầu không khí ấm áp, khác xa với sự hào nhoáng, lạnh lẽo mà cô tưởng tượng.
Mẹ của Tiêu Trí Vũ, bà Tiêu, là một người phụ nữ sang trọng nhưng có nụ cười rất phúc hậu. Vừa thấy Nhược Miên, bà đã nắm lấy tay cô, khen ngợi không ngớt lời: "Hóa ra đây là Nhược Miên sao? Đẹp hơn cả trong ảnh nữa. Thằng bé Trí Vũ nhà bác trước giờ mắt cao hơn đầu, bác cứ lo nó định ở vậy cả đời cơ đấy."
Bữa cơm diễn ra trong không khí vui vẻ. Bố của Tiêu Trí Vũ là một người đàn ông nghiêm nghị nhưng rất tôn trọng ý kiến của con cái. Ông hỏi Nhược Miên về những dự định trong ngành kiến trúc và gật đầu tán thưởng khi nghe những ý tưởng sáng tạo của cô.
Trong suốt bữa ăn, Tiêu Trí Vũ liên tục gắp thức ăn cho cô, bóc tôm, lau miệng... những hành động nhỏ nhặt nhưng chứa đầy sự yêu chiều khiến bà Tiêu phải trêu chọc: "Nhìn xem, con trai tôi từ bao giờ lại trở nên chu đáo thế này?"
Tuy nhiên, giữa bữa tiệc, một vị khách không mời mà đến. Đó là Lục Sâm.
Anh ta không biết làm cách nào mà vượt qua được lớp bảo vệ bên ngoài, lao vào phòng ăn với bộ dạng nhếch nhác, quần áo xộc xệch, mắt đỏ sọc.
"Chú Tiêu! Xin chú hãy cứu gia đình cháu!" Lục Sâm quỳ sụp xuống sàn, giọng khóc lóc thảm thiết, "Trí Vũ anh ấy đang dồn nhà cháu vào đường cùng. Chỉ vì một người phụ nữ... chỉ vì Hồ Nhược Miên mà anh ấy nỡ lòng nào..."
Không khí trong phòng ăn lập tức đông cứng lại. Nhược Miên cảm thấy bàn tay mình dưới mặt bàn bị Tiêu Trí Vũ siết chặt.
Bố của Tiêu Trí Vũ đặt đũa xuống, giọng điệu vẫn bình tĩnh nhưng mang theo uy thế của người đứng đầu gia tộc: "Lục Sâm, bố cháu làm ăn phi pháp, trốn thuế và hối lộ, đó là việc của pháp luật. Trí Vũ chỉ cung cấp bằng chứng cho cơ quan chức năng, đó là nghĩa vụ của một công dân."
"Không phải! Là vì cô ta!" Lục Sâm chỉ tay về phía Nhược Miên, ánh mắt đầy sự căm hận, "Cô ta là người đàn bà lăng loàn, vừa bỏ tôi đã bám lấy Trí Vũ..."
"Bốp!"
Một tiếng động khô khốc vang lên. Không phải Tiêu Trí Vũ, mà chính là bà Tiêu đã đứng dậy và tạt một ly nước vào mặt Lục Sâm.
"Cậu nói ai là người đàn bà lăng loàn?" Bà Tiêu lạnh lùng nói, gương mặt không còn chút dịu dàng nào, "Nhược Miên là người mà con trai tôi trân trọng, là khách quý của nhà họ Tiêu. Một kẻ không có giáo dục như cậu không có quyền đứng đây sỉ nhục con bé. Quản gia, gọi cảnh sát đưa người này đi vì tội đột nhập gia cư bất hợp pháp!"
Lục Sâm ngẩn người, anh ta nhìn quanh, chỉ thấy những ánh mắt khinh bỉ và lạnh lẽo. Ngay cả Nhược Miên, người từng luôn nhìn anh ta bằng ánh mắt yêu thương, giờ đây cũng chỉ nhìn anh ta như nhìn một đống rác rưởi không hơn không kém.
Tiêu Trí Vũ đứng dậy, bước đến trước mặt Lục Sâm, cúi người nói nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe: "Tôi đã cảnh cáo cậu rồi. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy nữa. Đây mới chỉ là bắt đầu thôi."
Lục Sâm bị lôi đi trong tiếng gào thét tuyệt vọng. Tiêu Trí Vũ quay lại, nhẹ nhàng ôm lấy vai Nhược Miên: "Xin lỗi, đã làm hỏng tâm trạng của em."
Nhược Miên dựa vào vai anh, khẽ lắc đầu. Cô nhận ra rằng, sự bảo vệ lớn nhất không phải là che giấu cô khỏi thế giới, mà là khiến cô cảm thấy dù thế giới có sụp đổ, vẫn có một gia đình, một người đàn ông sẵn sàng đứng ra bảo vệ danh dự cho cô.