Sau buổi tối ở nhà họ Tiêu, Nhược Miên cảm thấy mối quan hệ giữa cô và Tiêu Trí Vũ đã bước sang một trang mới. Cô không còn rụt rè hay lo sợ nữa.
Một buổi chiều muộn, khi Nhược Miên vừa kết thúc ca thực tập, trời lại đổ mưa rào. Cơn mưa mùa hạ thành phố S vẫn dai dẳng và mạnh mẽ như thế.
Cô đứng ở sảnh công ty, định mở ô thì Tiêu Trí Vũ đi tới, tự nhiên cầm lấy chiếc ô từ tay cô.
"Để tôi che cho em."
Họ cùng nhau đi bộ dưới tán ô đen lớn. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt ô tạo nên một không gian riêng tư tách biệt với thế giới ồn ào xung quanh. Tiêu Trí Vũ vô thức nghiêng ô về phía cô, khiến một bên vai anh bị nước mưa làm ướt đẫm.
"Đàn anh, anh bị ướt rồi kìa." Nhược Miên xót xa, định kéo anh lại gần hơn.
Tiêu Trí Vũ thuận thế vòng tay qua eo cô, kéo cô sát vào lòng mình. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền qua lớp áo mỏng, khiến mặt Nhược Miên nóng bừng.
"Gọi tên tôi." Anh thì thầm bên tai cô.
Nhược Miên mím môi, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Trí Vũ..."
"Ngoan lắm." Anh cười thấp, một nụ cười thỏa mãn, "Nhược Miên, em có biết tại sao tôi lại thích mưa không?"
"Vì sao?"
"Vì mỗi khi mưa, tôi lại có cớ để giữ em thật gần."
Họ dừng lại dưới một tán cây lớn để tránh một vũng nước sâu. Trong ánh đèn đường mờ ảo và màn mưa trắng xóa, Tiêu Trí Vũ nâng cằm cô lên, đôi mắt anh chứa đựng một tình cảm mãnh liệt mà bấy lâu nay anh luôn kiềm chế.
"Hồ Nhược Miên, tôi đã đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi."
Trước khi cô kịp phản ứng, nụ hôn của anh đã rơi xuống. Không giống như sự dịu dàng thường ngày, nụ hôn này mang theo sự chiếm hữu, sự khát khao và cả một chút bá đạo. Nhược Miên hơi choáng váng, tay cô vô thức nắm chặt lấy vạt áo sơ mi của anh.
Vị bạc hà mát lạnh hòa quyện với hơi thở nóng hổi, nụ hôn kéo dài đến mức Nhược Miên cảm thấy phổi mình như hết không khí. Khi anh buông ra, môi cô đã hơi sưng đỏ, đôi mắt phủ một tầng hơi nước mờ mịt.
Tiêu Trí Vũ tựa trán mình vào trán cô, hơi thở vẫn còn dồn dập: "Lục Sâm chưa từng hôn em thế này, đúng không?"
Nhược Miên ngượng ngùng cúi đầu. Thật ra, với Lục Sâm, mọi thứ đều hời hợt. Anh ta coi cô như một phụ kiện để khoe khoang hơn là một người để yêu thương. Chỉ có Tiêu Trí Vũ, anh khiến cô cảm thấy mình thực sự là một người phụ nữ được khao khát.
"Từ giờ trở đi, mọi 'lần đầu tiên' của em, đều phải thuộc về tôi." Tiêu Trí Vũ tuyên bố một cách bá đạo.
Cơn mưa vẫn rơi, nhưng trong lòng Nhược Miên lúc này lại rực rỡ như có nắng. Cô biết, mình đã thực sự tỉnh mộng, và thực tại này còn tuyệt vời hơn bất kỳ giấc mơ nào cô từng có.