Mùa hè ở thành phố S không chỉ có những cơn mưa rào, mà còn có những buổi hoàng hôn nhuộm vàng cả một góc trời. Sau nụ hôn dưới mưa đầy nồng nhiệt ấy, mối quan hệ giữa Hồ Nhược Miên và Tiêu Trí Vũ đã bước sang một giai đoạn "không cần nói cũng hiểu".
Nhược Miên vẫn duy trì thói quen đến văn phòng thực tập, nhưng giờ đây cô không còn ngồi ở góc khuất nữa. Tiêu Trí Vũ đã đặc biệt dọn dẹp một chiếc bàn ngay cạnh chỗ anh ngồi, với lý do: "Để tiện trao đổi chuyên môn". Nhưng ai cũng biết, "chuyên môn" của Tiêu đại thần dạo này chỉ xoay quanh việc chăm sóc bữa trưa cho cô sinh viên họ Hồ.
"Nhược Miên, em lại quên uống nước rồi." Tiêu Trí Vũ đặt một ly nước trái cây tươi lên bàn, ánh mắt không rời khỏi bản vẽ của cô.
Nhược Miên mỉm cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết: "Có anh nhắc, em muốn quên cũng khó."
Tình yêu của họ bình lặng nhưng sâu sắc, giống như một dòng suối nhỏ chảy qua kẽ đá, chậm rãi nhưng bền bỉ. Thế nhưng, sự bình yên ấy bị phá vỡ khi một vị khách không mời xuất hiện tại văn phòng vào một buổi chiều thứ Ba.
Đó là một cô gái trẻ, diện bộ đồ hiệu từ đầu đến chân, toát lên khí chất của một tiểu thư khuê các được nuôi dưỡng trong nhung lụa. Cô ấy không gõ cửa, cứ thế đẩy cửa bước vào, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng: "Trí Vũ! Em về rồi đây!"
Nhược Miên khựng lại, ngòi bút trên tay vẽ một đường nguệch ngoạc lên bản thảo. Cô ngẩng đầu nhìn người phụ nữ vừa bước vào. Cô ấy rất đẹp, một vẻ đẹp sắc sảo và tự tin, hoàn toàn trái ngược với vẻ dịu dàng, trầm tĩnh của Nhược Miên.
Tiêu Trí Vũ ngước mắt lên, đôi lông mày hơi nhíu lại, giọng nói vẫn điềm tĩnh như cũ: "Tống Dao? Sao em lại về nước sớm vậy?"
"Vì muốn cho anh một bất ngờ chứ sao!" Tống Dao tiến lại gần, định ôm lấy cánh tay Tiêu Trí Vũ nhưng anh đã khéo léo lùi lại một bước, cầm lấy xấp tài liệu trên bàn.
Lúc này, Tống Dao mới chú ý đến Nhược Miên đang ngồi bên cạnh. Ánh mắt cô ta lướt qua Nhược Miên một lượt, từ đôi giày vải đơn giản đến khuôn mặt không trang điểm cầu kỳ, trong mắt thoáng qua một chút khinh thường nhưng ngoài miệng vẫn giữ vẻ lịch sự: "Vị này là... trợ lý mới của anh à?"
Tiêu Trí Vũ không do dự, anh bước đến bên cạnh Nhược Miên, đặt tay lên vai cô, giọng nói rõ ràng và dứt khoát: "Đây là Hồ Nhược Miên, bạn gái của tôi. Nhược Miên, đây là Tống Dao, con gái của một đối tác lâu năm của gia đình anh."
Chữ "bạn gái" thốt ra từ miệng Tiêu Trí Vũ nhẹ nhàng như hơi thở, nhưng lại khiến trái tim Nhược Miên run rẩy. Cô đứng dậy, mỉm cười chào hỏi: "Chào chị."
Sắc mặt Tống Dao thay đổi trong chớp mắt. Cô ta vốn dĩ là thanh mai trúc mã của Tiêu Trí Vũ, luôn tự cho rằng vị trí phu nhân nhà họ Tiêu sớm muộn gì cũng là của mình. Sự xuất hiện của Nhược Miên giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng kiêu hãnh của cô ta.
"Bạn gái sao? Trí Vũ, anh đùa em à? Bác gái ở nhà có biết chuyện này không?" Tống Dao cười gượng gạo.
"Mẹ tôi rất quý Nhược Miên." Tiêu Trí Vũ lạnh lùng đáp, "Nếu không có việc gì quan trọng, mời em về cho. Chúng tôi còn có dự án phải hoàn thành."
Tống Dao giậm chân, hậm hực quay người bỏ đi. Trước khi ra khỏi cửa, cô ta còn quay lại nhìn Nhược Miên bằng ánh mắt đầy thù hằn. Nhược Miên thở dài, cô biết, cuộc sống bình yên của mình có lẽ lại sắp kết thúc.
"Sợ rồi sao?" Tiêu Trí Vũ cúi xuống nhìn cô, đôi mắt ẩn chứa sự quan tâm.
"Em không sợ, chỉ là thấy phiền phức thôi." Nhược Miên thành thật đáp.
Tiêu Trí Vũ nắm lấy tay cô, đan mười ngón tay vào nhau: "Có tôi ở đây, không ai có thể làm phiền em. Tống Dao chỉ là một người quen, không hơn không kém. Đừng để cô ấy ảnh hưởng đến tâm trạng của em."
Nhưng Nhược Miên biết, với những người như Tống Dao, họ sẽ không bao giờ bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Và quả thực, những sóng gió mới bắt đầu âm ỉ kéo đến.