MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRung Động Muộn MàngChương 11: CÁI BẪY TRONG BUỔI TIỆC TỐI

Rung Động Muộn Màng

Chương 11: CÁI BẪY TRONG BUỔI TIỆC TỐI

806 từ · ~5 phút đọc

Vài ngày sau, một lời mời tham dự buổi tiệc từ thiện của giới thượng lưu thành phố S được gửi đến tay Nhược Miên thông qua Tiêu Trí Vũ.

"Em không quen với những nơi này đâu." Nhược Miên nhìn chiếc váy dạ hội lộng lẫy mà anh đã chuẩn bị, trong lòng đầy lo lắng.

"Có tôi đi cùng, em chỉ cần là chính mình là đủ." Tiêu Trí Vũ trấn an cô.

Đêm đó, Nhược Miên xuất hiện như một nàng thơ bước ra từ thần thoại. Chiếc váy màu xanh rêu bằng lụa cao cấp tôn lên làn da trắng ngần và vóc dáng mảnh mai của cô. Đi bên cạnh một Tiêu Trí Vũ lịch lãm trong bộ vest đen, cả hai trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.

Thế nhưng, buổi tiệc không hề dễ dàng như cô tưởng. Tống Dao cũng có mặt ở đó, và cô ta đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch để làm nhục Nhược Miên trước mặt giới thượng lưu.

Giữa buổi tiệc, khi Tiêu Trí Vũ bị một số đối tác kéo đi trao đổi công việc, Tống Dao cùng một nhóm tiểu thư khác tiến lại gần Nhược Miên.

"Nghe nói cô Hồ đây là sinh viên xuất sắc khoa Kiến trúc?" Tống Dao cầm ly rượu vang, khẽ lắc nhẹ, ánh mắt đầy châm chọc, "Vậy chắc cô cũng biết về bức tranh 'Hoàng hôn trên sông Seine' đang được đấu giá kia chứ? Cô có thể cho chúng tôi biết ý kiến chuyên môn của mình về phong cách kiến trúc thời đó được không?"

Nhóm tiểu thư đi cùng cười rộ lên. Họ biết Nhược Miên xuất thân bình thường, chắc chắn chưa từng được tiếp xúc với những tác phẩm nghệ thuật đắt giá hay có kiến thức sâu rộng về lịch sử kiến trúc châu Âu thời kỳ đó.

Nhược Miên nhìn bức tranh, rồi nhìn vào những khuôn mặt đang chờ đợi cô mất mặt. Cô khẽ hít một hơi thật sâu, nhớ lại những cuốn sách mình đã đọc trong thư viện những đêm không ngủ.

"Bức tranh này mô tả phong cách kiến trúc Gothic thời kỳ muộn," Nhược Miên bắt đầu nói, giọng điệu bình thản nhưng cực kỳ chuyên nghiệp, "Các bạn có thể thấy những vòm nhọn và hệ thống gân cung được vẽ rất chi tiết. Tuy nhiên, điểm đặc biệt ở đây là sự giao thoa với phong cách Phục hưng đang bắt đầu nhen nhóm. Nếu nhìn kỹ vào cách tác giả xử lý ánh sáng trên các khung cửa kính màu..."

Cô nói một cách trôi chảy, logic và đầy sức hút. Những kiến thức hàn lâm được cô diễn đạt một cách đơn giản nhưng sâu sắc khiến nhóm tiểu thư kia cứng họng. Tống Dao mặt đỏ bừng vì tức giận, cô ta cố tình bước tới, định giả vờ vấp ngã để hất ly rượu vang lên chiếc váy của Nhược Miên.

"A!" Tống Dao kêu lên một tiếng.

Nhưng ly rượu không hề chạm vào Nhược Miên. Một bàn tay to lớn đã giữ chặt lấy cổ tay Tống Dao từ phía sau. Ly rượu vang đỏ đổ ập lên bộ váy đắt tiền của chính Tống Dao.

Tiêu Trí Vũ đứng đó, gương mặt âm trầm như sắp có bão: "Tống tiểu thư, dường như khả năng thăng bằng của cô có vấn đề. Có cần tôi gọi bác sĩ đến kiểm tra không?"

Tống Dao nhìn bộ váy bết dính rượu vang của mình, lại nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Trí Vũ, cô ta xấu hổ đến mức muốn độn thổ: "Em... em không cố ý..."

"Dù cố ý hay không, tôi hy vọng đây là lần cuối cùng cô xuất hiện trong tầm mắt của bạn gái tôi với những hành động vụng về như thế này." Tiêu Trí Vũ không nể mặt mũi, quay sang nhìn Nhược Miên, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng, "Em không sao chứ?"

"Em không sao." Nhược Miên mỉm cười, cảm giác chiến thắng này không phải đến từ việc đối đáp thông minh, mà đến từ sự tin tưởng tuyệt đối của người đàn ông bên cạnh.

Tiêu Trí Vũ cởi áo khoác, choàng lên vai cô rồi dắt cô rời khỏi sảnh tiệc, bỏ lại sau lưng những lời xì xào và một Tống Dao đang đứng run rẩy vì nhục nhã. Ra đến vườn hoa phía sau, anh dừng lại, xoay người nhìn cô.

"Nhược Miên, em làm tốt lắm."

"Cảm ơn anh đã cứu nguy."

"Không, chính em đã tự cứu mình. Tôi chỉ làm nhiệm vụ dọn dẹp hậu quả thôi." Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên môi cô, "Hồ Nhược Miên của tôi, hóa ra khi em tự tin, em còn lộng lẫy hơn bất cứ món trang sức nào ở đây."