Ánh đèn chùm pha lê từ trần cao của sảnh khách sạn năm sao tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, xa hoa nhưng lạnh lẽo. Hạ Vy đứng nép mình trong góc ban công tầng hai, đôi tay gầy guộc đan chặt vào nhau, cố gắng hít thở chút không khí loãng của đêm mùa hạ. Bên trong sảnh tiệc, tiếng nhạc cổ điển du dương hòa lẫn với tiếng va chạm của những ly rượu vang đỏ, tạo nên một bản giao hưởng của sự phù phiếm.
Hôm nay là lễ kỷ niệm năm năm ngày cưới của Tố Diệp – chị gái cô.
Hạ Vy nhìn vào trong, bóng lưng Tố Diệp lộng lẫy trong chiếc váy lụa đuôi cá màu đỏ rượu, tay trong tay cùng người chồng đại gia tài phiệt. Ai cũng ngưỡng mộ họ, một cặp đôi hoàn hảo của giới thượng lưu. Nhưng chỉ có Hạ Vy mới biết, sau lớp vỏ bọc ấy là sự trống rỗng đến cùng cực. Và hơn ai hết, Vy biết rõ trái tim chị gái mình vẫn còn một vết sẹo mang tên: Gia Bách.
Cái tên đó vừa xẹt qua trong đầu, lồng ngực Vy chợt thắt lại. Một cảm giác bất an dâng lên, như thể có một luồng điện chạy dọc sống lưng.
"Em vẫn thích trốn vào những góc tối như vậy sao, Hạ Vy?"
Giọng nói ấy... trầm thấp, mang theo hơi lạnh của sương đêm và cả mùi hương bạc hà quen thuộc đến xé lòng. Vy đứng sững, đôi vai run nhẹ. Cô chậm rãi xoay người lại, và rồi, hơi thở cô nghẹn lại nơi cổ họng.
Dưới ánh đèn mờ ảo của ban công, một người đàn ông đang đứng đó. Bộ vest đen may thủ công ôm sát thân hình cao lớn, bờ vai rộng vững chãi và đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ có thể nuốt chửng bất cứ ai lỡ nhìn vào.
Gia Bách. Người cũ của chị gái cô. Người mà ba năm trước đã đột ngột biến mất khỏi cuộc đời họ sau một vụ chia tay chấn động.
"Anh... sao anh lại ở đây?" – Giọng Vy run rẩy, cô cố gắng lùi lại nhưng phía sau đã là lan can đá lạnh toát.
Gia Bách không trả lời ngay. Anh chậm rãi tiến lại gần, mỗi bước chân của anh đều như giẫm lên nhịp tim đang loạn lạc của cô. Anh dừng lại khi chỉ còn cách cô nửa bước chân, một khoảng cách quá gần đối với một người lẽ ra phải là "người dưng". Vy có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, một sự hiện diện đầy áp chế.
"Chị em mời anh đến. Một lời mời không thể chối từ." – Anh cúi thấp xuống, đôi mắt dán chặt vào đôi môi đang mím chặt của cô. – "Nhưng anh đến không phải để chúc mừng cô ấy."
Hạ Vy cảm thấy cảm giác tê dại lan dần từ đầu ngón tay. Cô muốn đẩy anh ra, muốn nói rằng anh không nên xuất hiện ở đây, trong ngày vui của chị gái mình. Nhưng trước ánh nhìn thiêu đốt của anh, mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa. Cô nhớ lại những ngày xưa cũ, khi anh còn là bạn trai của Tố Diệp. Khi đó, cô chỉ là một con bé sinh viên luôn nhìn anh từ xa, giấu kín thứ tình cảm sai trái trong những trang nhật ký đẫm nước mắt.
Đã bao lần cô mơ thấy anh? Đã bao lần cô tưởng tượng về một cái chạm run rẩy như thế này?
"Gia Bách, anh điên rồi. Chị Diệp sẽ thấy..." – Cô thầm thì, giọng nói lạc đi.
Gia Bách khẽ bật cười, một nụ cười không có hơi ấm. Anh đưa tay lên, những ngón tay thon dài, thô ráp khẽ lướt qua lọn tóc xõa bên tai cô, chạm nhẹ vào làn da cổ trắng ngần. Sự tiếp xúc ấy khiến Vy khẽ rùng mình, một luồng nhiệt chạy thẳng xuống dưới bụng dưới.
"Em sợ cô ấy thấy, hay sợ chính em đang không kiềm chế được?"
Anh tiến thêm một bước, ép cô vào sát lan can. Sự cám dỗ không thể chối từ tỏa ra từ mùi hương nam tính trên người anh bao vây lấy cô. Vy cảm thấy mình như một con mồi nhỏ bé bị dồn vào đường cùng. Trái tim cô lỗi nhịp, tiếng đập dồn dập trong lồng ngực như muốn nổ tung. Ở khoảng cách này, cô có thể thấy rõ sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt đen đặc của anh – một cô gái đầy vẻ tội lỗi nhưng lại khao khát được vuốt ve.
Bên trong sảnh tiệc, tiếng cười của Tố Diệp vang lên giòn giã. Sự tương phản giữa tiếng cười vui vẻ ấy và sự ám muội ngoài ban công khiến cảm giác tội lỗi trong Vy dâng cao hơn bao giờ hết. Đây là vùng cấm, là người đàn ông cô không bao giờ được phép chạm vào.
Gia Bách đưa tay nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào anh. Ánh mắt anh tràn đầy sự nồng cháy nhưng cũng ẩn chứa một nỗi đau khó gọi tên.
"Ba năm qua, em có từng nhớ anh không?" – Anh thì thầm, hơi thở nóng hổi vương trên môi cô.
Vy không thể nói dối, nhưng cô cũng không dám thừa nhận. Cô chỉ biết rằng, ngay giây phút này, mọi rào cản đạo đức mà cô dày công xây dựng đang lung lay dữ dội.
Bỗng nhiên, tiếng bước chân và tiếng váy lụa sột soạt tiến về phía ban công.
"Hạ Vy? Em có ở ngoài đó không?" – Tiếng của Tố Diệp.
Vy giật mình, gương mặt cắt không còn giọt máu. Cô hoảng loạn nhìn Gia Bách, nhưng anh vẫn bình thản đến lạ lùng. Trong khoảnh khắc cánh cửa ban công sắp mở ra, Gia Bách bất ngờ kéo cô vào góc tối sau chiếc cột lớn, bàn tay anh siết chặt lấy eo cô, kéo sát vào lòng mình.
Lưng Vy dán chặt vào vòm ngực rắn chắc của anh. Cô có thể nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông này đang đồng điệu với mình. Sự căng thẳng tột độ khiến hơi thở của cả hai trở nên gấp gáp, hòa quyện vào nhau trong bóng tối che khuất.
Cánh cửa mở ra, ánh sáng từ sảnh tiệc tràn vào ban công một chút rồi lại vụt tắt khi Tố Diệp không thấy ai và quay trở vào.
Trong bóng tối tĩnh lặng ấy, chỉ còn lại hai người. Sự tiếp xúc da thịt qua lớp áo mỏng trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết. Gia Bách không buông cô ra, ngược lại, anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu như thể đang cố lấp đầy nỗi nhớ nhung bấy lâu.
"Chào mừng anh trở về, Vy." – Anh thầm thì bên tai cô, một lời chào báo hiệu cho những giông bão sắp bắt đầu.
Hạ Vy nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Cô biết, kể từ giây phút này, cuộc đời bình lặng của cô đã chính thức kết thúc. Cô đã bước chân vào một trò chơi nguy hiểm, một mối quan hệ sai trái với người cũ của chị mình – một sự lựa chọn sai lầm nhưng không cách nào quay đầu lại.