MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSa Đọa Trong Vòng Tay Người KhácChương 2

Sa Đọa Trong Vòng Tay Người Khác

Chương 2

1,497 từ · ~8 phút đọc

Cánh cửa ban công khép lại với một tiếng "cạch" khô khốc, trả lại không gian tĩnh lặng đầy ám muội cho góc khuất sau chiếc cột lớn. Hạ Vy thấy phổi mình như bị rút cạn không khí. Bàn tay của Gia Bách vẫn đang siết chặt lấy eo cô, hơi nóng từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp vải lụa mỏng manh, như muốn thiêu cháy làn da cô.

"Buông... buông em ra." – Vy thầm thì, giọng nói run rẩy đến mức chính cô cũng cảm thấy thảm hại.

Gia Bách không những không buông mà còn ghì chặt hơn. Anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với mình. Trong bóng tối lờ mờ, ánh mắt anh sáng lên một tia nhìn sắc lẹm, vừa chiếm hữu lại vừa đầy vẻ chế giễu.

"Em đang sợ điều gì? Sợ chị ta nhìn thấy, hay sợ chính trái tim em đang đập nhanh đến mức anh cũng nghe thấy được?"

Vy không dám trả lời. Cô chỉ có thể cảm nhận được sự nồng cháy từ hơi thở của anh đang phả lên trán mình. Anh của ba năm sau dường như còn nguy hiểm và tàn nhẫn hơn trước. Cô dùng hết sức bình sinh, đẩy mạnh vào ngực anh rồi lách người chạy thẳng vào trong sảnh tiệc, không dám ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần.

Bước chân vào sảnh tiệc rực rỡ ánh sáng, Vy hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại nhịp thở đang dồn dập. Cô cầm lấy một ly Champagne từ khay của người phục vụ, uống cạn một hơi để xua đi cảm giác tê dại vẫn còn vương trên cổ mình.

"Vy! Em đi đâu nãy giờ thế?"

Tiếng của Tố Diệp vang lên ngay sát bên cạnh. Vy giật mình suýt đánh rơi ly thủy tinh. Chị gái cô đang đứng đó, rạng rỡ và kiêu sa. Tố Diệp khẽ chau mày, ánh mắt dò xét nhìn gương mặt đang ửng hồng một cách bất thường của em gái.

"Em... em thấy hơi ngộp nên ra ban công hít thở ạ." – Vy cúi mặt, cố tránh ánh nhìn của chị.

"Vậy sao? Thế mà chị vừa ra chẳng thấy ai." – Tố Diệp cười nhạt, rồi đột ngột hạ thấp giọng – "Mà này, em có biết tối nay ai sẽ đến không? Gia Bách trở về rồi. Anh ấy vừa mới vào sảnh đấy."

Trái tim Vy lại một lần nữa lỗi nhịp. Cô siết chặt chân ly rượu đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Tố Diệp không nhận ra sự bất thường của em gái, hoặc có lẽ chị ta quá tự tin vào sức hút của chính mình. Chị ta đưa tay chỉnh lại lọn tóc xoăn của Vy, giọng nói đầy vẻ đắc thắng: "Để xem lần này, anh ta còn định trốn tránh chị đến bao giờ."

Đúng lúc đó, một sự xôn xao nhẹ nổi lên phía cửa chính. Hạ Vy bất giác ngẩng đầu lên, và rồi cô thấy anh.

Gia Bách sải bước vào giữa sảnh tiệc như một vị hoàng đế trở về lãnh địa của mình. Anh không cần làm gì nhiều, chỉ riêng sự hiện diện lạnh lùng và lịch lãm ấy đã khiến mọi ánh mắt đều phải đổ dồn về phía anh. Những quý bà thượng lưu bắt đầu thì thầm, những người đàn ông quyền lực cũng phải nể sợ lùi bước.

Tố Diệp mỉm cười, vẻ đẹp sắc sảo càng thêm rạng rỡ. Chị ta chủ động tiến về phía anh, gót giày cao gót gõ xuống sàn đá cẩm thạch những nhịp điệu kiêu kỳ. Vy đứng chôn chân tại chỗ, nhìn chị gái mình tự nhiên đặt tay lên cánh tay Gia Bách – vị trí mà chỉ vài phút trước thôi, cô đã bị anh giam cầm trong bóng tối.

"Lâu rồi không gặp, Bách. Em cứ ngỡ anh sẽ không đến." – Giọng Tố Diệp ngọt ngào nhưng đầy sự khiêu khích.

Gia Bách lịch thiệp gật đầu chào, gương mặt không chút biểu cảm: "Lễ kỷ niệm của phu nhân đây, sao tôi có thể vắng mặt?"

Dù đang đứng cách xa vài mét, nhưng Vy cảm nhận rõ ràng ánh mắt của Gia Bách không hề đặt trên người Tố Diệp. Anh đang nhìn xuyên qua chị ta, nhìn thẳng về phía cô. Đó là một ánh nhìn thiêu đốt, chứa đựng cả sự khao khát lẫn một lời đe dọa ngầm. Vy cảm thấy toàn thân mình nóng bừng như đang đứng trước một lò lửa. Cô thấy mình thật hèn nhát khi không dám đối diện với ánh mắt ấy, nhưng đồng thời, một luồng cảm xúc cấm kỵ lại trỗi dậy, len lỏi vào từng tế bào.

Buổi tiệc vẫn tiếp diễn với những lời tán tụng sáo rỗng. Nhưng đối với Vy, đây là một cuộc tra tấn tâm lý. Mỗi lần cô vô tình nhìn về phía Gia Bách, cô đều bắt gặp anh đang quan sát mình. Khi anh nâng ly với một vị khách, khi anh cúi đầu nghe Tố Diệp nói chuyện, ánh mắt anh vẫn luôn tìm thấy cô giữa đám đông.

Sự hiện diện của anh như một bóng ma ký ức đang sống dậy, nhắc nhở cô về những đêm mưa năm ấy, khi cô đứng nép sau cánh cửa phòng chị gái, nghe tiếng họ cãi vã và cả tiếng hơi thở nồng nàn của họ. Lúc đó, cô chỉ là một kẻ đứng ngoài lề, vừa ghen tị, vừa đau đớn. Còn giờ đây, sự chú ý của anh dường như đã chuyển hướng.

Đến giữa buổi tiệc, chồng của Tố Diệp – ông Lâm, một người đàn ông trung niên bệ vệ – dẫn Gia Bách đi giới thiệu với các đối tác khác. Tố Diệp tạm thời bị bỏ lại, chị ta tiến về phía Vy, vẻ mặt không giấu nổi sự bực bội.

"Em thấy không Vy? Anh ta vẫn lạnh lùng như thế. Nhưng chị biết, anh ta đang dùng cách đó để gây chú ý với chị." – Tố Diệp hằn học nói, rồi đột ngột nhìn vào vạt áo của Vy – "Ơ, váy em bị dính bẩn kìa. Hình như là rượu vang."

Vy nhìn xuống, một vết đỏ thẫm loang ra trên nền váy lụa màu kem. Có lẽ lúc nãy run quá, cô đã làm đổ rượu mà không hay.

"Để em vào nhà vệ sinh xử lý." – Vy vội vàng nói, như tìm được cái cớ để trốn thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt này.

Cô nhanh chóng lách qua đám đông, đi về phía hành lang vắng vẻ dẫn đến khu vệ sinh cao cấp. Không gian ở đây yên tĩnh hơn hẳn, mùi hương hoa ly thoang thoảng giúp cô bình tĩnh lại đôi chút. Vy đứng trước gương, dùng khăn giấy ướt thấm nhẹ lên vết bẩn, lòng thầm nhủ chỉ cần xong việc này cô sẽ lấy cớ mệt để về sớm.

Nhưng ngay khi cô vừa định quay ra, cánh cửa nhà vệ sinh nữ đột ngột bị đẩy vào và khóa trái.

Một bóng đen cao lớn ập đến. Vy chưa kịp thốt lên tiếng kêu nào thì đã bị đẩy lùi vào bức tường đá lạnh lẽo. Một bàn tay to lớn, ấm áp bịt chặt lấy miệng cô, trong khi bàn tay còn lại chống mạnh lên tường, giam lỏng cô trong một không gian chật hẹp.

Mùi bạc hà quen thuộc lại một lần nữa ập đến.

"Trốn chạy giỏi đấy, Hạ Vy." – Giọng Gia Bách vang lên, trầm đục và đầy nguy hiểm trong không gian kín mít.

Sự kinh hoàng hiện rõ trong mắt Vy. Đây là nhà vệ sinh nữ! Nếu có ai vào, mọi chuyện sẽ chấm hết. Nhưng dường như Gia Bách không hề quan tâm. Anh cúi đầu xuống, hơi thở nóng hổi lướt nhẹ trên gò má cô, tiến sát đến vành tai.

"Anh đã nói rồi, đừng trốn vào những góc tối. Vì ở đó, anh sẽ không thể kiềm chế được bản thân mình đâu."

Dứt lời, anh buông tay khỏi miệng cô, nhưng thay vào đó là một nụ hôn bất ngờ hạ xuống cổ cô. Một nụ hôn nồng cháy, chứa đầy sự chiếm hữu và khao khát dồn nén suốt ba năm qua. Vy run rẩy, đôi tay nhỏ bé bám chặt vào vai áo vest của anh. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng cơ thể cô lại phản bội lý trí, nó đang khao khát sự cám dỗ không thể chối từ này.

Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân và tiếng trò chuyện của những vị khách nữ đang tiến gần. Trái tim Vy nhảy dựng lên, một cảm giác sợ hãi xen lẫn kích thích điên cuồng trào dâng. Cô đang ở trong vùng cấm, ngay trong vòng tay của người cũ của chị gái mình, chỉ cách sự hủy hoại một cánh cửa mỏng manh.