Tiếng gót giày nhọn gõ lộc cộc trên sàn đá cẩm thạch ngoài hành lang mỗi lúc một gần. Vy cảm thấy tim mình như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Cô đứng chết trân trong vòng tay của Gia Bách, hơi thở anh vẫn nóng rực phả vào cổ cô, trong khi bên tai là tiếng cười nói của hai người phụ nữ đang tiến về phía cửa nhà vệ sinh.
"Cạch. Cạch."
Tay nắm cửa rung lên bần bật. Một giọng nữ vang lên đầy vẻ sốt ruột: "Ơ kìa, cửa kẹt à? Hay có ai bên trong mà lại khóa trái thế này?"
Vy trợn tròn mắt, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Cô nhìn Gia Bách, hy vọng thấy một chút lo lắng trên mặt anh, nhưng tất cả những gì cô thấy là sự bình thản đến đáng sợ. Anh nhìn cô, khóe môi hơi nhếch lên như đang thưởng thức nỗi sợ hãi của một con mồi nhỏ.
"Bách... xin anh..." – Cô thầm thì, giọng nói chỉ còn là những tiếng gió đứt quãng.
Gia Bách không buông tay, trái lại, anh còn ép sát cơ thể mình vào cô hơn nữa. Xuyên qua lớp váy lụa mỏng, Vy cảm nhận rõ ràng sự cứng rắn và mạnh mẽ của cơ thể nam tính. Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng, khiến đôi chân cô mềm nhũn. Anh đưa một ngón tay lên môi mình, ra hiệu cho cô im lặng, rồi bất ngờ cúi xuống, nụ hôn của anh không đặt lên môi mà lướt nhẹ từ xương quai xanh lên đến dái tai, một cái chạm run rẩy khiến toàn thân cô rùng mình.
"Có ai bên trong không?" – Người phụ nữ bên ngoài lại đập cửa, giọng bắt đầu gắt gỏng.
Gia Bách chậm rãi buông Vy ra, nhưng đôi mắt vẫn khóa chặt lấy cô. Anh chỉnh lại cổ áo sơ mi, tiến về phía cửa. Trước khi mở chốt, anh quay lại nhìn cô một lần cuối, ánh mắt chứa đầy sự chiếm hữu như muốn khắc sâu hình ảnh cô trong tình trạng hoảng loạn này vào tâm trí.
"Ra ngoài từ phía sau, có lối đi cho nhân viên." – Anh nói khẽ, giọng trầm đục.
Anh mở khóa và bước ra ngoài một cách thản nhiên. Vy nghe thấy tiếng thốt lên kinh ngạc của hai người phụ nữ bên ngoài: "Ơ... anh Gia Bách? Sao anh lại ở trong này?"
"Xin lỗi, tôi nhầm phía. Cửa hỏng nên tôi phải loay hoay một chút." – Giọng anh điềm tĩnh như thể việc một người đàn ông bước ra từ nhà vệ sinh nữ là chuyện bình thường nhất thế giới.
Tận dụng lúc họ còn đang ngơ ngác, Vy nhanh chóng lẻn ra lối thoát hiểm dành cho nhân viên như lời anh nói. Cô chạy bán sống bán chết qua những dãy hành lang dài, cho đến khi cảm thấy cái lạnh của gió đêm tràn vào phổi mới dám dừng lại. Cô tựa lưng vào bức tường gạch phía sau khách sạn, nước mắt trực trào ra.
Tại sao lại là lúc này? Tại sao anh lại quay về và làm đảo lộn mọi thứ?
Hương nước hoa bạc hà pha lẫn mùi thuốc lá nhạt trên người Gia Bách vẫn còn vương vấn trên áo cô. Nó là một loại hương nước hoa cũ – mùi hương mà ba năm trước cô đã từng lén lút hít hà trên chiếc áo khoác anh để quên ở nhà cô. Nhưng giờ đây, mùi hương ấy không còn mang lại cảm giác an toàn, mà nó là khởi đầu của một nỗi đau mới. Một nỗi đau mang tên phản bội.
Vy nhìn xuống bàn tay mình, chúng vẫn còn run rẩy. Cô nhớ về Tố Diệp. Chị gái cô đang ở trong kia, kiêu hãnh và rạng rỡ, hoàn toàn không biết rằng người đàn ông mà chị ta luôn coi là quyền sở hữu riêng đang vừa mới "vầy vò" em gái mình trong một góc tối dơ bẩn. Sự dằn vặt đạo đức như một con dao sắc lẹm cứa vào lòng Vy. Cô thấy mình thật kinh tởm, nhưng đồng thời, một phần đen tối trong tâm hồn cô lại không thể phủ nhận sự kích thích điên cuồng từ những cái chạm của anh.
"Vy! Em làm gì ở đây thế này?"
Một giọng nói nam tính khác vang lên khiến Vy giật nảy mình. Là Minh Triết – anh họ của cô, cũng là người luôn âm thầm bảo vệ cô bấy lâu nay. Triết bước lại gần, khuôn mặt lộ rõ sự lo lắng khi thấy vẻ ngoài xộc xệch của em gái.
"Sao tóc tai lại rối thế này? Mặt em xanh mét kìa. Có chuyện gì xảy ra à?" – Triết đưa tay định chỉnh lại tóc cho cô.
Vy né tránh theo bản năng: "Em... em không sao. Chỉ là hơi đau đầu thôi. Em muốn về nhà trước."
"Để anh đưa em về." – Triết kiên quyết.
Vy gật đầu, cô cần phải thoát khỏi nơi này ngay lập tức. Nhưng khi cô bước lên xe của Minh Triết, từ phía cửa kính nhìn ra cổng chính của khách sạn, cô lại thấy bóng dáng cao lớn của Gia Bách đang đứng dưới ánh đèn đường. Anh đang châm một điếu thuốc, làn khói trắng mờ ảo che khuất một phần gương mặt.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn của cô, anh ngẩng đầu lên. Qua lớp kính xe tối màu, Vy thấy anh nhếch môi cười – một nụ cười đầy ẩn ý như muốn nói: Em không chạy thoát được đâu.
Suốt dọc đường về, Vy không nói một lời nào. Trong đầu cô chỉ tràn ngập những ký ức của ba năm trước. Ngày đó, Gia Bách và Tố Diệp là một cặp trời sinh. Cô chỉ là cái đuôi nhỏ đi theo họ, lặng lẽ nhìn anh chăm sóc chị mình. Có lần, khi chị Diệp đi mua sắm, cô và anh đã ngồi lại trong quán cà phê. Lúc đó, anh đã nhìn cô rất lâu, rồi bất ngờ nói: "Vy, em có đôi mắt buồn quá. Nó khiến người ta muốn bắt nạt, nhưng cũng muốn che chở."
Câu nói đó đã ám ảnh cô suốt ngần ấy năm. Và tối nay, anh đã chọn cách "bắt nạt" cô một cách tàn nhẫn nhất.
Về đến căn hộ nhỏ của mình, Vy lao vào phòng tắm. Cô xả nước lạnh, cố gắng gột rửa mọi dấu vết của anh trên cơ thể. Nhưng làn da cổ nơi anh đặt nụ hôn vẫn nóng ran, đỏ ửng như một dấu ấn không thể xóa nhòa. Trái tim cô vẫn đập loạn nhịp, tiếng đập của nó vang vọng trong không gian tĩnh lặng như một lời cáo buộc.
Cô nằm dài trên giường, nhìn lên trần nhà. Điện thoại đột ngột rung lên. Một tin nhắn từ số lạ:
[Vết bẩn trên váy em chưa sạch đâu. Sáng mai, 9 giờ, quán cà phê cũ. Đừng để anh phải đến tận nhà tìm em.]
Vy rùng mình. Làm sao anh có số điện thoại của cô? Làm sao anh biết cô đang sống ở đâu? Sự chiếm hữu và thao túng của Gia Bách khiến cô cảm thấy nghẹt thở. Đây không còn là sự vô tình gặp lại nữa, đây là một kế hoạch đã được tính toán kỹ lưỡng.
Cô cuộn tròn người lại trong chăn, cảm nhận sự cô độc và sợ hãi bao trùm. Một bên là chị gái ruột thịt, một bên là người đàn ông cô đã thầm yêu đến điên dại. Ranh giới giữa đúng và sai đã hoàn toàn sụp đổ. Cô biết, ngày mai sẽ là khởi đầu cho một chuỗi những sai lầm không thể cứu vãn.
Hương nước hoa bạc hà dường như vẫn còn quẩn quanh trong căn phòng, nhắc nhở cô về sự hiện diện đáng sợ của anh. Một sự cám dỗ không thể chối từ đang chờ đợi cô ở phía trước, và Vy biết, mình không đủ sức để khước từ nó thêm một lần nào nữa.