Chiếc xe của Gia Bách không dừng lại ở một quán cà phê công sở hay văn phòng công ty như Hạ Vy lầm tưởng. Anh lái thẳng về phía khu biệt thự biệt lập ở ngoại ô, nơi những hàng cây sồi già bao phủ lấy con đường vắng lặng.
"Tại sao lại đến đây? Anh nói là bàn việc dự án của chị Diệp cơ mà?" – Vy siết chặt vạt áo, hơi thở bắt đầu trở nên gấp gáp khi chiếc xe tiến vào sân của một căn biệt thự mang kiến trúc cổ điển, uy nghiêm và có phần tách biệt.
"Văn phòng là nơi cho những kẻ tầm thường. Ở đây, chúng ta có sự riêng tư tuyệt đối." – Gia Bách lạnh lùng đáp, anh bước xuống xe, vòng qua mở cửa cho cô với một cử chỉ lịch thiệp nhưng đầy vẻ cưỡng chế.
Vy bước theo anh vào trong. Căn nhà yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc lớn đặt ở sảnh chính. Gia Bách dẫn cô lên tầng hai, đẩy cánh cửa gỗ sồi dày nặng của thư phòng.
Bên trong, không gian nồng đậm mùi gỗ đàn hương và mùi sách cũ. Những kệ sách cao chạm trần bao quanh ba mặt tường, chỉ để lại một khung cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn đầy lá rụng. Gia Bách đi đến bàn làm việc, chậm rãi rót hai ly rượu hổ phách.
"Ngồi đi." – Anh hất hàm về phía chiếc ghế da rộng lớn.
Vy không ngồi, cô đứng cạnh giá sách, cố gắng giữ khoảng cách xa nhất có thể. "Anh muốn nói gì về dự án của chị Diệp? Chị ấy nói anh đang giúp chị ấy đầu tư vào mảng thời trang?"
Gia Bách uống cạn ly rượu, anh không trả lời câu hỏi đó mà chậm rãi tiến về phía cô. Mỗi bước chân của anh trên tấm thảm lông dày đều tĩnh lặng nhưng mang theo áp lực ngàn cân. Anh dừng lại ngay trước mặt cô, một tay chống lên kệ sách, giam lỏng cô giữa cơ thể mình và những trang giấy vô tri.
"Hạ Vy, em thực sự tin rằng anh quan tâm đến cái dự án viển vông của Tố Diệp sao?" – Giọng anh khàn đặc, phả vào đỉnh đầu cô. – "Anh chỉ cần một cái cớ để gặp em mà không bị kẻ khác làm phiền. Ví dụ như gã đàn ông lúc nãy ở công ty."
"Anh... anh đang ghen sao?" – Vy ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt tối sầm của anh.
"Anh không ghen. Anh chỉ không thích kẻ khác chạm vào thứ mà anh đã đánh dấu."
Dứt lời, bàn tay anh đột ngột siết lấy eo cô, kéo mạnh Vy vào sát người mình. Sự tiếp xúc đột ngột khiến Vy thốt lên một tiếng kêu khẽ, đôi tay cô chống lên ngực anh nhưng lại cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ, vững chãi bên dưới lớp áo sơ mi. Cảm giác tê dại một lần nữa trỗi dậy, xâm chiếm mọi giác quan của cô.
Gia Bách cúi xuống, mũi anh vùi vào mái tóc cô, hít một hơi thật sâu. "Hương thơm này... là thứ duy nhất khiến anh không thể ngủ yên ở nửa kia trái đất. Em có biết trong thư phòng này, bí mật lớn nhất không nằm trong những cuốn sách kia không?"
Anh buông cô ra một chút, với tay lấy một cuốn sổ da cũ kỹ nằm sâu trong hốc kệ sách. Khi anh mở ra, Vy sững sờ đến mức nghẹt thở. Bên trong là hàng chục tấm ảnh của cô. Có những tấm từ ba năm trước khi cô còn là cô sinh viên ngây thơ, và có cả những tấm mới được chụp gần đây – khi cô đang đi bộ dưới phố, khi cô đứng chờ xe buýt với vẻ mặt thẫn thờ.
"Anh... anh theo dõi em?" – Vy run rẩy, sự thật này khiến cô vừa kinh hoàng vừa thấy một sự kích thích tội lỗi lan tỏa.
"Anh muốn nhìn thấy em mỗi ngày. Trong khi chị em dùng mọi cách để xóa bỏ sự hiện diện của em khỏi tâm trí anh, thì anh lại dùng cách này để ghi nhớ." – Gia Bách ép sát cô vào kệ sách, những đầu ngón tay thô ráp của anh nâng cằm cô lên, bắt cô phải đối diện với sự chiếm hữu điên cuồng trong mắt mình.
Trong không gian kín của thư phòng, sự cám dỗ không thể chối từ bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Gia Bách cúi đầu, môi anh lướt qua đôi môi cô nhưng không hôn hẳn, chỉ trêu đùa, khiêu khích cho đến khi Vy không tự chủ được mà phát ra một tiếng thở dài đầy khao khát.
Anh hôn cô. Nụ hôn lần này không còn vội vã như dưới cơn mưa, mà chậm rãi, sâu hoắm, như muốn rút cạn linh hồn của cô. Một bàn tay anh luồn vào tóc, giữ chặt gáy cô, bàn tay kia bắt đầu di chuyển xuống dưới, lướt qua những đường cong mềm mại mà chiếc váy xanh rêu đang cố che giấu.
"Đây là bí mật của chúng ta, Vy." – Anh thầm thì giữa những nụ hôn. – "Sau cánh cửa này, em vẫn là em gái của Tố Diệp. Nhưng trong căn phòng này, em chỉ là của anh."
Vy cảm thấy mình như đang rơi xuống một vực thẳm không đáy. Cô biết đây là sự phản bội tận cùng, là bí mật sẽ hủy hoại gia đình cô nếu bị phát lộ. Nhưng sự nồng cháy của Gia Bách, trái tim lỗi nhịp và cảm giác được chiếm hữu khiến cô buông xuôi mọi sự kháng cự.
Phía sau cánh cửa thư phòng khép chặt, ánh nắng chiều tà nhạt dần, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm. Hạ Vy tựa lưng vào giá sách, đôi mắt mờ đục vì dục vọng và nước mắt, chấp nhận việc mình đã chính thức trở thành "bí mật" đen tối nhất của người đàn ông này.
Cô không hay biết rằng, ở một góc hành lang bên ngoài, chiếc điện thoại của ai đó vừa khẽ rung lên một thông báo định vị. Ranh giới đã bị phá vỡ, và giông bão thực sự chỉ mới bắt đầu.