Sáng hôm sau, Hạ Vy thức dậy với một cái đầu đau như búa bổ. Những âm thanh vang vọng của cơn mưa đêm qua vẫn còn lởn vởn trong tâm trí, cùng với đó là dư vị nồng nàn, đắng chát của nụ hôn trên xe. Cô soi gương, nhìn vào đôi môi hơi sưng mọng và những dấu vết đỏ nhạt nơi xương quai xanh – những minh chứng cho sự phản bội không thể chối cãi.
Vy cố gắng dùng lớp kem che khuyết điểm dày đặc để xóa đi mọi dấu vết, nhưng cô biết, sự dằn vặt trong lòng thì không có thứ mỹ phẩm nào che đậy nổi.
Vừa bước chân xuống sảnh chung cư, cô đã thấy chiếc xe của Tố Diệp đỗ sẵn ở đó. Chị gái cô bước xuống, rạng rỡ trong bộ đồ hiệu sang trọng, trên tay xách một túi đồ ăn sáng nóng hổi.
"Vy! Sao mặt mũi bợt bạt thế này? Tối qua Gia Bách đưa em về muộn lắm à?" – Tố Diệp tiến tới, tự nhiên khoác tay em gái, giọng nói đầy sự quan tâm nhưng lại khiến Vy cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt.
"Dạ không... tại mưa nên xe đi hơi chậm thôi chị." – Vy gượng cười, cố lùi lại một bước để giữ khoảng cách.
Tố Diệp không nhận ra sự bất thường, chị kéo Vy vào một quán cà phê gần đó. "Này, chị thấy dạo này Gia Bách có vẻ quan tâm đến gia đình mình hơn trước. Sáng nay anh ấy còn gọi điện hỏi chị về sở thích của em, nói là muốn tặng quà cảm ơn vì hôm qua em đã ngồi tiếp chuyện anh ấy."
Trái tim Vy lỗi nhịp. Sự quan tâm của anh lúc này không khác gì một loại xiềng xích vô hình. Anh đang cố tình xen vào cuộc sống của cô, dùng danh nghĩa "người cũ của chị" để đường hoàng tiếp cận cô mà không ai nghi ngờ.
"Em không cần quà đâu. Chị bảo anh ấy đừng bận tâm." – Vy nói nhanh, giọng có chút gắt gỏng.
Tố Diệp ngẩn người: "Em sao thế? Người ta có lòng tốt mà. Với lại, chị đang tính... hay là chị tìm cách nối lại với anh ấy nhỉ? Chồng chị dạo này đi công tác suốt, chị thấy cô đơn quá. Gia Bách lại còn phong độ hơn xưa..."
Nghe đến đây, Vy cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Sự trơ trẽn của chị gái và sự nguy hiểm của Gia Bách tạo thành một gọng kìm bóp nghẹt lấy cô. Cô đứng giữa một ranh giới mong manh. Nếu cô ngăn cản Tố Diệp, chị ta sẽ nghi ngờ. Nếu cô im lặng, cô sẽ phải nhìn người đàn ông vừa mới nồng nàn với mình đêm qua quay lại bên cạnh chị mình.
Chiều hôm đó, khi Vy đang ở văn phòng làm việc, một bó hoa ly trắng lớn được gửi đến. Giữa những đóa hoa tinh khôi là một tấm thiệp nhỏ với dòng chữ rồng bay phượng múa: "Màu trắng rất hợp với sự thuần khiết của em. Nhưng anh thích em trong bóng tối hơn. Hẹn gặp lại."
Vy vò nát tấm thiệp, tim đập dồn dập. Ngay lúc đó, tin nhắn điện thoại vang lên. Không phải là Gia Bách, mà là Minh Triết.
[Vy, anh đang ở dưới sảnh công ty em. Anh có chuyện quan trọng muốn nói về người đàn ông tên Gia Bách đó. Đừng đi cùng anh ta nữa.]
Sự quan tâm của Minh Triết lúc này giống như một hồi chuông cảnh tỉnh, nhưng nó cũng mang lại áp lực nặng nề. Triết là người nhạy cảm, chắc chắn anh đã nhận ra điều gì đó không ổn trong ánh mắt của Gia Bách dành cho cô tối qua.
Bước xuống sảnh, Vy thấy Triết đứng đợi với vẻ mặt nghiêm nghị. Anh tiến lại gần, cầm lấy bó hoa ly trên tay cô, ném thẳng vào thùng rác bên cạnh trước sự ngỡ ngàng của cô.
"Anh làm gì vậy?" – Vy thốt lên.
"Vy, nghe anh nói. Gia Bách không phải người đơn giản. Anh ta quay lại không phải vì tình yêu với chị Diệp, cũng không phải vì mục đích tốt đẹp gì với em. Anh ta là một kẻ săn mồi." – Triết nắm lấy vai cô, đôi mắt đầy vẻ lo lắng. – "Anh thấy cách anh ta nhìn em. Đó không phải là ánh mắt của một người anh rể tương lai. Đó là sự chiếm hữu điên cuồng."
Vy run rẩy. Hóa ra không chỉ cô cảm nhận được, mà cả thế giới đang dần nhận ra sự lệch lạc này. Cô muốn khóc, muốn tựa vào vai Triết và nói rằng cô đang sợ hãi biết bao. Nhưng hình ảnh nụ hôn dưới mưa rào lại hiện lên, khiến cô thấy mình không còn xứng đáng với sự thanh cao của Triết nữa.
"Em... em tự biết cách lo liệu. Anh đừng quá lo." – Cô gỡ tay Triết ra, quay lưng bước đi.
Nhưng vừa đi được vài bước, một chiếc xe đen quen thuộc từ từ lăn bánh đến bên cạnh cô. Cửa kính hạ xuống, gương mặt lạnh lùng của Gia Bách hiện ra. Anh phớt lờ sự hiện diện của Minh Triết đang đứng đằng sau, chỉ nhìn xoáy vào Vy.
"Lên xe. Chúng ta có việc phải bàn về dự án mới của chị em."
Một lý do không thể từ chối. Một sự quan tâm đầy tính toán. Vy nhìn Triết, rồi nhìn Gia Bách. Cô biết, mỗi bước đi của cô lúc này đều đang dẫn sâu hơn vào vùng cấm. Nhưng đôi chân cô, như bị thôi miên bởi cái chạm run rẩy của ký ức, vẫn chậm rãi bước về phía cửa xe đang mở sẵn.
Trận chiến giữa lý trí và con tim đã bước sang một giai đoạn mới, nơi mà ranh giới của sự quan tâm chỉ là một cái cớ hoàn hảo cho những dục vọng đang âm ỉ cháy.