MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSa Đọa Trong Vòng Tay Người KhácChương 5

Sa Đọa Trong Vòng Tay Người Khác

Chương 5

1,137 từ · ~6 phút đọc

Bầu trời thành phố về chiều đột ngột chuyển màu xám xịt. Những đám mây nặng nề kéo đến, báo hiệu một cơn mưa rào bất chợt đặc trưng của mùa hạ. Trong căn phòng nhỏ, Hạ Vy đứng trước gương, đôi tay run rẩy cài chiếc khóa bạc của sợi dây chuyền. Cô chọn một chiếc váy màu xanh rêu trầm mặc, kín đáo đến mức cực đoan, như thể muốn dùng lớp vải ấy làm lá chắn ngăn cách mình với thế giới đầy rẫy sự cám dỗ ngoài kia.

Buổi tối tại nhà hàng Pháp sang trọng diễn ra trong bầu không khí gượng gạo đến lạ lùng. Tố Diệp ngồi bên cạnh Gia Bách, không ngừng cười nói, bàn tay chị thỉnh thoảng lại đặt lên vai anh đầy thân mật. Ba mẹ cô cũng có mặt, họ gật gù hài lòng trước sự thành đạt của "người cũ" mà họ từng nuối tiếc.

Chỉ có Hạ Vy là im lặng. Cô cúi đầu, tập trung vào đĩa bít tết đã nguội ngắt, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình đến mức tối đa. Thế nhưng, cô vẫn cảm nhận được ánh nhìn thiêu đốt của Gia Bách xuyên qua những kẽ hở của cuộc trò chuyện. Anh trả lời xã giao với mọi người, nhưng đôi mắt thâm thẳm ấy chưa từng thực sự rời khỏi cô.

"Vy, sao em không nói gì thế? Có phải thấy Gia Bách thành đạt quá nên ngại không?" – Tố Diệp trêu chọc, ánh mắt lấp lánh vẻ tự hào như thể thành công của anh có một phần công lao của chị.

"Dạ không... em hơi mệt thôi ạ." – Vy ngước lên, vô tình va phải ánh mắt của Gia Bách.

Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười ẩn ý khiến cô rùng mình. Ngay lúc đó, dưới gầm bàn trải khăn trắng muốt, một bàn chân đi giày tây đen chậm rãi lướt qua mắt cá chân của cô. Vy giật bắn người, suýt chút nữa đã đánh rơi chiếc nĩa trên tay. Sự đụng chạm ấy đầy khiêu khích, một cảm giác tê dại lan nhanh từ chân lên tận đỉnh đầu. Cô nhìn anh, đôi mắt chứa đầy vẻ khẩn cầu lẫn tức giận, nhưng Gia Bách vẫn thản nhiên nâng ly rượu vang đỏ, nhấp một ngụm đầy phong thái.

Cơn mưa bắt đầu trút xuống tầm tã ngoài cửa kính.

Kết thúc bữa tiệc, Tố Diệp định kéo Gia Bách đi tăng hai, nhưng anh từ chối khéo với lý do có cuộc họp trực tuyến với đối tác nước ngoài. Đúng lúc đó, xe của ba mẹ Vy gặp trục trặc, và Tố Diệp thì phải cùng chồng đi gặp một người bạn quan trọng.

"Bách này, anh đưa Vy về giúp em nhé? Nhà em ấy cũng tiện đường về khách sạn của anh mà." – Tố Diệp vô tư sắp xếp, một hành động mà sau này chị sẽ phải hối hận cả đời.

Hạ Vy định lên tiếng từ chối, nhưng cái nhìn lạnh lùng của Gia Bách đã chặn đứng lời cô: "Được thôi, để tôi đưa cô ấy về."

Không gian trong chiếc xe sang trọng của Gia Bách ngột ngạt đến mức Vy cảm thấy mình sắp ngạt thở. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên nóc xe càng làm tăng thêm sự cô lập giữa hai người. Anh không bật nhạc, chỉ có tiếng động cơ êm ái và mùi hương bạc hà quen thuộc bao vây lấy cô.

"Anh định trêu đùa em đến bao giờ?" – Vy phá vỡ sự im lặng bằng một giọng nói chứa đầy uất ức.

Gia Bách đột ngột đánh lái, tấp xe vào một lề đường vắng vẻ, dưới bóng của những tán cây cổ thụ đang nghiêng ngả vì gió. Anh tắt máy, không gian lập tức chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh đèn đường mờ ảo xuyên qua những hạt mưa trên kính xe.

"Trêu đùa?" – Anh quay sang, tháo dây an toàn, rướn người về phía cô. – "Hạ Vy, em nghĩ anh rảnh rỗi đến mức bay nửa vòng trái đất về đây chỉ để trêu đùa một cô gái nhỏ sao?"

"Anh là người yêu cũ của chị em! Anh có hiểu hai chữ 'đạo đức' không?"

Gia Bách bật cười, một nụ cười đầy chua chát. Anh vươn tay, những ngón tay thon dài chạm vào gò má cô, lướt dần xuống làn môi đang run rẩy. Cái chạm run rẩy của anh lần này không còn là sự trêu chọc, mà là sự khao khát mãnh liệt không thể che giấu.

"Đạo đức là thứ chị em đã vứt bỏ khi ngoại tình sau lưng anh ba năm trước. Còn anh... anh chỉ muốn lấy lại thứ mà anh đã bỏ lỡ."

Dứt lời, anh không để cô kịp phản kháng, bàn tay to lớn luồn vào sau gáy, kéo cô vào một nụ hôn nồng cháy. Vy vùng vẫy, đôi tay nhỏ bé đấm liên tiếp vào ngực anh, nhưng trước sự áp đảo của một người đàn ông trưởng thành, sức lực của cô hoàn toàn vô dụng. Nụ hôn của anh mang vị đắng của rượu vang, vị nồng của thuốc lá và cả sự cuồng nhiệt của một con thú bị bỏ đói lâu ngày.

Trái tim lỗi nhịp, Vy cảm thấy lý trí mình đang tan chảy như sáp gặp lửa. Cơn mưa rào ngoài kia như đang cổ vũ cho sự điên rồ này. Một bàn tay của anh luồn vào dưới lớp váy sơ mi, chạm vào vùng da thịt mềm mại ở eo cô. Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp khiến Vy rùng mình, tiếng rên rỉ nhỏ nhoi bị nuốt chửng bởi nụ hôn sâu.

Đây là vùng cấm. Đây là sự phản bội. Nhưng tại sao cảm giác này lại ngọt ngào đến mức khiến người ta muốn chết đi?

Gia Bách buông môi cô ra, nhưng trán vẫn tì vào trán cô, hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau, gấp gáp và nóng hổi. Trong không gian chật hẹp của chiếc xe, sự cám dỗ không thể chối từ đã lên đến đỉnh điểm.

"Nhìn anh đi, Vy." – Anh thầm thì, giọng khàn đặc. – "Em có thể lừa dối cả thế giới, nhưng em không thể lừa dối cơ thể mình. Em muốn anh, đúng không?"

Vy nhắm nghiền mắt, nước mắt hòa lẫn với sự tủi nhục và khao khát lăn dài trên má. Cô không trả lời, nhưng đôi tay cô đã vô thức vòng qua cổ anh, siết chặt lấy bờ vai rộng lớn ấy. Dưới cơn mưa rào mùa hạ, giữa những lằn ranh mỏng manh của đúng và sai, Hạ Vy nhận ra mình đã hoàn toàn chìm đắm vào tội lỗi này.