MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSa Đọa Trong Vòng Tay Người KhácChương 9

Sa Đọa Trong Vòng Tay Người Khác

Chương 9

1,140 từ · ~6 phút đọc

Sự kiện từ thiện cuối tuần do tập đoàn của chồng Tố Diệp tổ chức là một buổi dạ tiệc hóa trang lộng lẫy. Hạ Vy chọn cho mình một chiếc mặt nạ ren đen che nửa khuôn mặt, cùng chiếc váy lụa đen ôm sát, đơn giản nhưng làm nổi bật làn da trắng sứ. Cô hy vọng lớp mặt nạ sẽ giúp cô ẩn mình, giúp cô thoát khỏi những ánh nhìn dò xét và cả sự truy đuổi âm thầm của Gia Bách.

Nhưng cô đã lầm. Giữa một rừng người sặc sỡ, anh vẫn tìm thấy cô ngay lập tức.

Gia Bách xuất hiện trong bộ Tuxedo đen lịch lãm, chiếc mặt nạ bạc che đi đôi mắt sắc lẹm nhưng không giấu nổi khí chất ngạo nghễ. Anh không đi cùng Tố Diệp. Chị gái cô đang bận rộn tiếp đón các quan khách ở sảnh chính, còn anh lại lẳng lặng tiến về phía góc khuất nơi Vy đang đứng.

"Em trông như một con thiên nga đen đang chờ đợi cái chết ngọt ngào vậy, Vy." – Giọng anh trầm xuống, hòa lẫn vào tiếng nhạc Waltz dập dìu.

Vy định bước đi nhưng bàn tay anh đã nhanh chóng nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào sàn nhảy. Không để cô kịp phản kháng, một tay anh đặt lên eo, tay kia đan chặt vào tay cô. Họ xoay tròn theo điệu nhạc, nhưng khoảng cách giữa hai cơ thể lại gần đến mức nguy hiểm.

"Anh buông ra... Chị Diệp đang nhìn kia kìa!" – Vy thầm thì, mắt cô lo lắng liếc về phía sảnh chính.

"Chị ta đang mải mê với những lời nịnh hót. Còn anh, anh chỉ mải mê với em." – Gia Bách siết chặt eo cô, kéo cô sát hơn nữa. Qua lớp vải mỏng, cô có thể cảm nhận được sức nóng từ cơ thể anh, cùng với nhịp đập vững chãi khiến trái tim cô lỗi nhịp liên hồi.

Khi điệu nhạc lên đến cao trào, Gia Bách bất ngờ dẫn cô rời khỏi sàn nhảy, băng qua dãy hành lang vắng lặng và đẩy cô vào phòng chứa đồ nghỉ của các nghệ sĩ phía sau sân khấu. Căn phòng tối mờ, chỉ có ánh sáng le lói từ khe cửa, nồng mùi phấn rẫy và nước hoa đắt tiền.

Anh ép cô vào cánh cửa gỗ, đôi mắt sau lớp mặt nạ bạc ánh lên sự khát khao điên cuồng.

"Bách, đừng... đây là nơi công cộng..." – Lời nói của Vy bị chặn lại bởi ngón tay của anh đặt lên môi.

"Suốt từ tối đến giờ, anh đã phải kiềm chế việc lao đến và chiếm lấy em ngay trước mặt bọn họ. Em có biết em gợi cảm thế nào trong chiếc váy này không?"

Anh từ từ tháo chiếc mặt nạ ren của cô ra, để lộ đôi mắt long lanh vì sợ hãi nhưng cũng đầy sự mong chờ. Gia Bách cúi xuống, hơi thở anh vương trên môi cô, mang theo mùi vị của rượu mạnh và một chút gì đó rất nam tính. Đây không phải là nơi bí mật như thư phòng hay xe riêng, đây là nơi mà bất cứ lúc nào cũng có thể có người bước vào. Chính sự nguy hiểm ấy đã đẩy cảm xúc của cả hai lên mức đỉnh điểm.

Anh không hôn ngay, mà lướt môi từ trán xuống sống mũi, rồi dừng lại ở khóe môi cô. Sự chờ đợi là một loại tra tấn ngọt ngào. Vy thấy mình run rẩy, đôi tay cô vô thức túm chặt lấy vạt áo vest của anh.

Và rồi, nụ hôn ập đến.

Nó không giống bất kỳ nụ hôn nào trước đó. Đây là nụ hôn tội lỗi đầu tiên mang tính chất bùng nổ. Nó nồng cháy, vội vã và chứa đựng tất cả sự ức chế, ghen tuông cùng khát vọng chiếm hữu của Gia Bách. Anh mút mát đôi môi cô như muốn nuốt chửng hơi thở của cô, lưỡi anh luồn vào bên trong, khơi dậy một luồng điện tê dại khiến Vy hoàn toàn khuỵu xuống.

Trong bóng tối nhập nhẹm, tiếng thở dốc của hai người hòa vào tiếng nhạc vang vọng từ bên ngoài sảnh tiệc. Vy cảm thấy một sự kích thích điên cuồng khi biết rằng chị gái mình chỉ cách đây vài bức tường, đang tự hào khoe khoang về người đàn ông này, trong khi anh đang ghì chặt em gái cô ta vào lòng và hôn một cách cuồng nhiệt nhất.

Bàn tay Gia Bách luồn vào dưới đùi cô, nhấc bổng cô lên để cô tựa hẳn vào cánh cửa. Cái chạm run rẩy của anh trên làn da trần khiến Vy phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ nhoi. Cô biết mình đã hoàn toàn hư hỏng, cô đã bước qua ranh giới cuối cùng của một người em gái.

"Bách... anh điên rồi..." – Vy thở dốc giữa những quãng nghỉ ngắn ngủi.

"Anh điên vì em, Vy ạ. Và em cũng vậy, đúng không?" – Gia Bách thầm thì, đôi mắt anh nhìn thẳng vào sự thật đang hiện rõ trong ánh mắt cô.

Bỗng nhiên, tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang cùng tiếng cười nói của một nhóm người. Vy giật mình, toàn thân đông cứng. Gia Bách nhanh chóng dùng cơ thể mình che chắn cho cô, giữ cho cô im lặng tuyệt đối. Tiếng người đi ngang qua, tiếng cửa phòng bên cạnh mở ra rồi đóng lại.

Mọi thứ như ngừng trệ. Sự căng thẳng giữa việc bị phát hiện và khoái cảm tội lỗi hòa quyện vào nhau, khiến Hạ Vy thấy mình như đang đứng trên bờ vực của sự sụp đổ. Khi tiếng bước chân xa dần, Gia Bách không buông cô ra ngay, anh lại hôn nhẹ lên trán cô, một nụ hôn mang đầy vẻ che chở nhưng cũng không kém phần chiếm hữu.

"Đây mới chỉ là sự bắt đầu thôi, Vy."

Hạ Vy bước ra khỏi căn phòng đó với đôi môi sưng đỏ và trái tim tan nát. Cô vội vàng đeo lại chiếc mặt nạ, cố gắng điều chỉnh hơi thở trước khi quay lại sảnh tiệc. Cô nhìn thấy Tố Diệp đang đứng đó, nhìn quanh tìm kiếm Gia Bách với vẻ mặt lo lắng. Khi thấy cô, Tố Diệp vẫy tay gọi:

"Vy! Em thấy anh Bách đâu không? Chị vừa mới mất dấu anh ta xong."

Vy cảm thấy cổ họng khô khốc. Cô chỉ có thể lắc đầu, không dám nói một lời nào. Trong lòng cô, sự dằn vặt đạo đức giờ đây đã bị thay thế bằng một nỗi sợ hãi khủng khiếp: Cô đã thực sự yêu người đàn ông này, yêu đến mức sẵn sàng phản bội cả thế giới.