624 từ
Thành phố S vào mùa hè luôn mang theo cái nóng hầm hập khiến con người ta dễ nảy sinh những cảm xúc xao động. Diệp Oanh ngồi trong căn hộ cao cấp, nhìn đống hành lý vừa được chuyển đến mà thở dài. Cô là bác sĩ nam khoa của bệnh viện lớn nhất thành phố, hằng ngày đối mặt với đủ loại "vấn đề" của đàn ông, vậy mà lại để mình rơi vào tình cảnh tréo ngoe thế này.
Căn hộ của cô bị hỏng đường ống nước trầm trọng, sửa chữa mất cả tháng. Cô bạn thân nhất – Thẩm Giai, đã lập tức "tống" cô sang căn hộ của cậu em trai quý tử với lý do: "Nó hiền lắm, lại đi suốt, cậu cứ ở đó cho thoải mái."
Cậu em trai đó chính là Thẩm Hàn Ngôn.
Năm nay Thẩm Hàn Ngôn 24 tuổi, kém Diệp Oanh 2 tuổi. Trong ký ức của cô, cậu là một thiếu niên gầy gò, trầm mặc, lúc nào cũng dán mắt vào màn hình máy tính và luôn đỏ mặt khi cô trêu chọc. Nhưng khi cánh cửa căn hộ mở ra, Diệp Oanh đã phải đứng hình mất vài giây.
Trước mặt cô không còn là cậu nhóc nhút nhát năm nào, mà là một người đàn ông trưởng thành với chiều cao vượt trội, mặc chiếc áo thun đen đơn giản nhưng vẫn lộ ra bờ vai rộng vững chãi.
"Chị Oanh Oanh, chị đến rồi."
Giọng nói của Thẩm Hàn Ngôn trầm thấp, mang theo chút ý cười nhàn nhạt. Cậu tự nhiên đón lấy chiếc vali nặng nề từ tay cô, mùi hương bạc hà thanh mát từ người cậu vây lấy cô, khiến Diệp Oanh có chút mất tự nhiên.
"Phiền em rồi Hàn Ngôn. Chị sẽ cố gắng dọn đi sớm."
"Không phiền." Thẩm Hàn Ngôn cúi đầu, hàng mi dài che khuất tia sáng kỳ lạ trong mắt. "Em ở một mình cũng buồn, có chị đến... tốt lắm."
Mọi chuyện sẽ chẳng có gì nếu như đêm hôm đó không phải là kỷ niệm ngày Thẩm Hàn Ngôn nhận được hợp đồng béo bở từ tập đoàn đa quốc gia. Hai người uống chút rượu vang. Diệp Oanh vốn tửu lượng không tồi, nhưng chẳng hiểu sao tối đó chỉ sau ba ly, đầu óc cô đã bắt đầu quay cuồng.
Ánh đèn vàng nhạt trong phòng khách trở nên mờ ảo. Diệp Oanh cảm thấy cơ thể mình nóng rực, một cảm giác bồn chồn khó tả dâng lên từ tận sâu bên trong. Cô là bác sĩ nam khoa, cô quá hiểu những phản ứng sinh lý này, nhưng đối tượng trước mặt lại là "em trai" của bạn thân!
"Chị Oanh, chị say rồi." Thẩm Hàn Ngôn tiến lại gần, bàn tay mát lạnh chạm nhẹ vào gò má đỏ bừng của cô.
"Chị... chị không sao." Diệp Oanh định đứng dậy nhưng chân mềm nhũn, ngã nhào vào lòng cậu.
Cái ôm của Thẩm Hàn Ngôn rất chặt, chặt đến mức cô cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch của cậu qua lớp áo mỏng. Men say cùng với sự kích thích từ mùi hương đàn ông nồng đậm khiến lý trí của Diệp Oanh hoàn toàn tan biến. Cô ngước nhìn đôi môi mỏng của cậu, rồi chẳng biết ai là người bắt đầu trước, đôi môi hai người chạm vào nhau.
Củi khô lửa bốc, đêm trăng mờ gió lớn chính là chất xúc tác hoàn hảo cho một cuộc hoan lạc điên cuồng. Diệp Oanh chỉ nhớ mình đã bị cậu nhóc "hiền lành" kia ép sát vào ghế sofa, rồi đến giường lớn, từng đợt sóng tình trào dâng khiến cô chỉ biết khóc lóc cầu xin.