550 từ · ~3 phút đọc
Ánh nắng ban mai lọt qua khe rèm, chiếu thẳng vào mắt khiến Diệp Oanh nhíu mày tỉnh dậy. Cảm giác đau nhức từ thắt lưng truyền đến nhắc nhở cô về trận "vận động" dữ dội đêm qua.
Cô nhìn sang bên cạnh, giường đã trống không nhưng vẫn còn hơi ấm. Diệp Oanh hoảng loạn ngồi dậy, vớ lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường để xem giờ, định bụng sẽ lẻn về phòng mình trước khi đối mặt với Thẩm Hàn Ngôn.
Nhưng ngay khi màn hình vừa sáng lên, cô suýt nữa thì đánh rơi điện thoại.
Trên thanh thông báo hiện lên một dòng nhắc nhở: "Chồng yêu đã chuẩn bị bữa sáng cho em, dậy ăn nhé."
Diệp Oanh trợn tròn mắt, vội vàng vào danh bạ. Cái tên "Em trai Hàn Ngôn" hiền lành trước đây đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó, toàn bộ lịch sử cuộc gọi, tin nhắn, Zalo đều hiển thị cái tên: Chồng yêu.
"Thẩm... Hàn... Ngôn!" Cô nghiến răng lẩm bẩm.
Cậu ta là thiên tài máy tính, việc hack vào điện thoại cô để đổi tên chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng vấn đề là cái xưng hô này!
Diệp Oanh cố giữ bình tĩnh, khoác đại chiếc áo choàng tắm rồi đi ra ngoài. Thẩm Hàn Ngôn đang đứng ở quầy bếp, trên người mặc một chiếc tạp dề màu xám, trông cực kỳ ra dáng người đàn ông của gia đình.
"Chị dậy rồi à? Em có nấu cháo hạt sen cho chị." Cậu quay lại, nụ cười vẫn nhẹ nhàng như cũ, nhưng trong mắt lại lấp lánh sự đắc ý không hề giấu diếm.
Diệp Oanh đặt điện thoại lên bàn, mặt đỏ tía tai: "Thẩm Hàn Ngôn, em giải thích thế nào về chuyện này? Ai cho phép em đổi tên như thế?"
Thẩm Hàn Ngôn thản nhiên đặt bát cháo xuống, tiến lại gần cô. Cậu cao hơn cô hẳn một cái đầu, khiến Diệp Oanh cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng. Cậu cúi xuống, hơi thở ấm áp phả vào tai cô:
"Đêm qua chị gọi em là gì, chị quên rồi sao? Chị khóc lóc nói 'chồng ơi, em nhẹ một chút'... chẳng lẽ em nghe lầm?"
"Em... em im đi!" Diệp Oanh xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ nào chui xuống.
Cô thầm mắng chính mình, trước đây nằm mơ xuân mộng thì thôi đi, đằng này lại bị một hơi thở của Thẩm Hàn Ngôn làm cho cơ thể trở nên nhạy cảm và ướt át. Chẳng lẽ thật sự là đến tuổi rồi, nhu cầu phương diện kia cũng trở nên mãnh liệt hơn? Nhất là khi trước mặt lại là một "cực phẩm" thanh xuân tràn trề thế này?
"Chị... Chị chị chị về phòng trước đây, còn một bản báo cáo bệnh nhân chưa viết xong." Diệp Oanh đẩy người trước mặt ra, sau đó bỏ chạy thục mạng về phòng mình.
"Chị Oanh Oanh ăn sáng xong rồi hãy làm nhé." Thẩm Hàn Ngôn nhìn bóng lưng cô, tay lau khóe môi, cầm lấy chai nước Diệp Oanh vừa uống dở trên bàn, thản nhiên nhấp một ngụm.
Cậu khẽ cười, ánh mắt thâm trầm: "Chạy à? Khó khăn lắm mới khiến chị dọn vào đây được, chị còn có thể chạy đi đâu?"