519 từ
Cả ngày hôm đó ở bệnh viện, Diệp Oanh như người trên mây. Đồng nghiệp thấy cô cứ thẩn thờ, thỉnh thoảng lại đỏ mặt liền trêu chọc: "Bác sĩ Diệp, hôm nay có ca phẫu thuật nào 'đặc biệt' khiến cô tâm đắc thế à?"
Diệp Oanh chỉ biết cười trừ. Ca phẫu thuật đặc biệt nhất chính là cô đã tự tay "mổ xẻ" mối quan hệ chị em bao nhiêu năm qua với Thẩm Hàn Ngôn chỉ trong một đêm.
Tối về đến nhà, cô phát hiện toàn bộ mật khẩu cửa nhà cũng đã bị đổi. Cô bấm thử ngày sinh của mình, cửa mở "tạch" một cái. Diệp Oanh thở dài, cậu nhóc này đúng là không thèm che giấu ý đồ nữa rồi.
Trong bếp, Thẩm Hàn Ngôn đang ngồi gõ máy tính, những dòng code chạy dài trên màn hình. Thấy cô về, cậu không ngẩng đầu nhưng giọng nói đầy dịu dàng: "Chị về rồi à? Trong tủ lạnh có trái cây em gọt sẵn đấy."
Diệp Oanh đi lại gần, tò mò nhìn màn hình: "Em đang làm gì thế?"
"À, em đang viết một phần mềm bảo mật mới. Nó có thể khóa chặt mục tiêu, khiến đối phương không cách nào thoát khỏi phạm vi mình kiểm soát." Thẩm Hàn Ngôn ngước mắt lên nhìn cô, nụ cười ẩn chứa thâm ý. "Giống như chị bây giờ vậy."
Diệp Oanh rùng mình một cái, vờ như không hiểu: "Em... em nói gì lạ vậy. Chị đi tắm đây."
Trong phòng tắm, hơi nước mờ ảo. Diệp Oanh nhìn mình trong gương, những vết đỏ tím trên cổ và xương quai xanh vẫn còn rõ mồn một. Cô khẽ chạm tay vào, cảm giác tê dại đêm qua lại ùa về. Thẩm Hàn Ngôn thoạt nhìn thì gầy, nhưng lực tay của cậu rất lớn, sự dẻo dai của thanh niên 24 tuổi thực sự là một thử thách đối với "bà già" 26 tuổi như cô.
Vừa bước ra khỏi phòng tắm với bộ đồ ngủ lụa mỏng manh, Diệp Oanh đã thấy Thẩm Hàn Ngôn đứng đợi ở cửa.
"Chị Oanh, máy tính của em hỏng rồi, chị cho em sang phòng chị làm việc một chút được không? Phòng chị bắt sóng Wi-Fi mạnh nhất."
Lời nói dối trắng trợn! Wi-Fi căn hộ này do chính tay cậu lắp đặt, làm gì có chuyện phòng cô mạnh nhất?
Nhìn vẻ mặt "ngây thơ vô số tội" của cậu, Diệp Oanh lại mềm lòng. Dù sao cũng là em trai mình nhìn lớn lên... thôi thì cứ để cậu vào.
Nhưng ngay khi Thẩm Hàn Ngôn bước vào phòng và đóng sập cửa lại, Diệp Oanh mới biết mình vừa dắt sói vào hang. Cậu không hề mở máy tính, mà từng bước tiến lại gần cô, dồn cô vào cạnh giường.
"Thẩm Hàn Ngôn, em nói là vào làm việc mà..."
"Vâng, em đang làm việc đây." Cậu cúi xuống, môi chạm nhẹ vào hõm cổ cô. "Việc quan trọng nhất đời em... là chăm sóc chị."
Đêm nay, báo cáo của Diệp Oanh lại một lần nữa bị bỏ dở.