MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSa Vào Bẫy NgọtChương 4: KHÔNG THOÁT KHỎI LÒNG BÀN TAY

Sa Vào Bẫy Ngọt

Chương 4: KHÔNG THOÁT KHỎI LÒNG BÀN TAY

596 từ

Sáng thứ Hai, Diệp Oanh đến bệnh viện với một đôi mắt hơi thâm quầng. Dù đã dùng kem che khuyết điểm rất kỹ nhưng cô vẫn không giấu được vẻ mệt mỏi sau một đêm "mất ngủ". Đáng hận nhất là Thẩm Hàn Ngôn, sáng nay cậu ta vẫn thức dậy sớm, nấu cho cô một bát mì sườn thơm phức, gương mặt tỉnh bơ như thể người tối qua điên cuồng đòi hỏi không phải là mình.

Vừa bước vào phòng khám, cô y tá phụ tá Tiểu Mai đã hớt hải chạy lại: "Bác sĩ Diệp, chị xem này! Sáng nay bệnh viện mình xôn xao hết cả lên. Có người gửi tặng chị một lẵng hoa hồng to đùng, còn kèm theo cả hộp điểm tâm từ cửa hàng nổi tiếng nhất thành phố nữa."

Diệp Oanh nhíu mày. Cô vốn là người kín tiếng, xưa nay ngoài bệnh nhân ra thì chẳng mấy khi có ai tặng hoa kiểu này. Cô bước tới xem tấm thiệp đính kèm. Trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết tay rồng bay phượng múa: "Cảm ơn bác sĩ đã chăm sóc 'vết thương' cho tôi đêm qua. Đồ ăn sáng rất ngon, mong chị cũng ngon miệng."

Mặt Diệp Oanh trong phút chốc đỏ bừng như gấc chín. "Vết thương"? "Ngon miệng"? Những từ ngữ ám muội này nếu rơi vào tay người khác thì chắc chắn sẽ bị hiểu lầm to. Cô vội vàng giấu tấm thiệp vào túi áo blouse, tim đập thình thịch. Chắc chắn là Thẩm Hàn Ngôn! Ngoài cậu ta ra không ai có thể trêu chọc cô một cách lộ liễu và nguy hiểm như thế.

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi cô rung lên. Một tin nhắn từ cái tên "Chồng yêu" hiện ra: “Hoa có đẹp không chị? Em đặt loại hoa hồng không gai, vì em sợ chị đau tay.”

Diệp Oanh nghiến răng gõ chữ trả lời: “Thẩm Hàn Ngôn! Em đừng có làm loạn ở bệnh viện của chị. Mau đổi lại cái tên danh bạ này ngay lập tức!”

Đối phương trả lời bằng một icon mặt cười vô tội: “Chị Oanh, em là thiên tài máy tính mà, hệ thống của chị đã được em đồng bộ hóa hết rồi. Chị có đổi bao nhiêu lần thì sau 5 giây nó cũng sẽ tự chuyển về lại thôi. Ngoan, tối nay em đón chị đi ăn nhé.”

Diệp Oanh tức đến mức muốn ném điện thoại. Cô ngồi xuống ghế, cố gắng lấy lại sự chuyên nghiệp để tiếp nhận bệnh nhân đầu tiên. Thế nhưng, suốt cả buổi sáng, đầu óc cô chỉ toàn hình ảnh Thẩm Hàn Ngôn lúc không mặc áo, đôi mắt cậu ta khi nhìn cô luôn chứa đựng một thứ dục vọng nguyên thủy khiến cô vừa sợ hãi lại vừa... mong đợi.

"Bác sĩ Diệp? Bác sĩ?" Bệnh nhân nam trung niên khẽ gọi. "À, xin lỗi ông. Chúng ta tiếp tục nhé." Diệp Oanh giật mình, cố gắng tập trung vào công việc chuyên môn.

Cô tự nhủ, mình là một bác sĩ nam khoa bản lĩnh, không thể bị một tên nhóc kém 2 tuổi xoay như chong chóng được. Nhưng cô không biết rằng, ở một góc nào đó qua camera an ninh của bệnh viện đã bị xâm nhập, Thẩm Hàn Ngôn đang ngồi trong phòng làm việc của mình, chống cằm nhìn màn hình máy tính. Cậu mỉm cười khi thấy cô lúng túng giấu tấm thiệp, ánh mắt tràn đầy sự chiếm hữu điên cuồng.