MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSa Vào Bẫy NgọtChương 5: CUỘC XEM MẮT BẤT THÀNH

Sa Vào Bẫy Ngọt

Chương 5: CUỘC XEM MẮT BẤT THÀNH

734 từ

Cuối tuần, Diệp Oanh bị mẹ gọi điện thúc ép đến mức không thể từ chối một buổi xem mắt. Người đàn ông đó là con trai một người bạn của mẹ cô, là giám đốc kinh doanh của một công ty thực phẩm, nghe nói là người rất lịch thiệp.

Diệp Oanh nghĩ thầm, dù sao mình và Thẩm Hàn Ngôn cũng chỉ là "tai nạn", nếu có thể gặp được một đối tượng phù hợp để kết hôn, có lẽ cậu ta sẽ từ bỏ ý định trêu chọc cô. Cô cố ý chọn một chiếc váy nhã nhặn, trang điểm nhẹ rồi chuẩn bị ra cửa.

Vừa bước ra phòng khách, cô đã thấy Thẩm Hàn Ngôn đang ngồi sofa, đôi kính cận tri thức phản chiếu ánh đèn neon. Cậu ngước nhìn cô, ánh mắt tối sầm lại trong giây lát nhưng rồi lại mỉm cười dịu dàng: "Chị Oanh diện đẹp thế này là đi đâu ạ?"

"Chị đi gặp bạn." Diệp Oanh lảng tránh ánh mắt cậu. "Bạn? Hay là đi xem mắt?" Thẩm Hàn Ngôn thản nhiên bóc một viên kẹo bỏ vào miệng, giọng điệu nghe như đang quan tâm nhưng lại khiến Diệp Oanh lạnh sống lưng. "Mẹ chị vừa gọi điện vào máy bàn lúc nãy, em lỡ nghe máy rồi."

Diệp Oanh hơi khựng lại: "Ừ, là xem mắt. Chị cũng đến tuổi rồi, mẹ chị lo lắng cũng phải." "Vậy sao? Chúc chị may mắn nhé." Cậu phẩy tay, vẻ mặt cực kỳ thoải mái.

Diệp Oanh thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ cậu ta sẽ làm loạn, hóa ra lại dễ nói chuyện như vậy. Cô bước ra khỏi nhà, tiến đến quán cà phê đã hẹn.

Người đàn ông tên Trần Minh rất nhiệt tình, cả hai nói chuyện khá hợp nhau về sở thích du lịch. Thế nhưng, ngay khi không khí bắt đầu trở nên lãng mạn, điện thoại của Trần Minh bỗng nhiên gặp sự cố. "Ơ, lạ thật, sao điện thoại của tôi lại tự động phát đoạn ghi âm này?" Trần Minh lúng túng.

Từ trong điện thoại của anh ta, một giọng nam trầm ấm nhưng đầy khiêu khích vang lên rõ mồn một: "Chào anh Trần, tôi là người đàn ông của Diệp Oanh. Đêm qua cô ấy rất mệt vì chúng tôi đã làm việc hơi quá sức, mong anh đừng làm phiền cô ấy quá lâu. Thân ái."

Mặt Trần Minh từ trắng chuyển sang xanh, rồi lại sang tím. Anh ta nhìn Diệp Oanh bằng ánh mắt khinh miệt xen lẫn bàng hoàng. Diệp Oanh thì chỉ muốn tìm cái khe nứt nào để chui xuống. Thẩm Hàn Ngôn! Lại là Thẩm Hàn Ngôn! Cậu ta không chỉ hack điện thoại cô, mà còn hack cả điện thoại của đối tượng xem mắt!

"Bác sĩ Diệp, cô... cô có người yêu rồi sao còn đi xem mắt làm gì? Thật mất thời gian!" Trần Minh tức giận đứng dậy bỏ đi, không thèm để lại một lời chào.

Diệp Oanh ngồi thẫn thờ tại quán. Ngay lúc đó, một chiếc xe Audi đen sang trọng đỗ ngay trước cửa quán cà phê. Cửa kính hạ xuống, Thẩm Hàn Ngôn thò đầu ra, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời: "Chị Oanh Oanh, buổi xem mắt kết thúc sớm hơn dự kiến nhỉ? Để em đưa chị về."

Diệp Oanh hầm hầm bước lên xe, vừa đóng cửa lại đã quát: "Em rốt cuộc muốn gì? Tại sao lại làm nhục chị trước mặt người ta?"

Thẩm Hàn Ngôn không vội khởi động xe. Cậu nhoài người sang, ép cô vào ghế lái phụ, một tay chống lên cửa xe, tay kia nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc của cô. "Làm nhục? Em chỉ nói sự thật thôi mà. Chẳng lẽ đêm qua chị không mệt sao? Chẳng lẽ chúng ta không làm việc 'quá sức' sao?"

"Đó là tai nạn! Chị không yêu em!" Diệp Oanh hét lên trong uất ức. Ánh mắt Thẩm Hàn Ngôn bỗng chốc trở nên sắc lạnh. Cậu bóp nhẹ cằm cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào mình: "Chị không yêu em? Vậy để em dùng cả đời này để giúp chị học cách yêu em nhé. Chị Oanh, chị nên nhớ, chỉ có em mới được phép thấy dáng vẻ của chị khi ở trên giường. Những kẻ khác... một cái nhìn cũng không xứng."