600 từ
Về đến nhà, Diệp Oanh định chạy thẳng vào phòng khóa cửa lại, nhưng cô đã quên mất chủ nhân thực sự của ngôi nhà thông minh này là ai. Chỉ với một cú búng tay trên ứng dụng điện thoại, toàn bộ cửa trong nhà đều được khóa chặt bằng hệ thống điện tử.
"Thẩm Hàn Ngôn! Em mở cửa ra ngay!" Diệp Oanh đập cửa phòng mình nhưng vô vọng. Thẩm Hàn Ngôn chậm rãi đi tới phía sau cô, hơi nóng từ cơ thể cậu bao trùm lấy cô. Cậu không nói không rằng, bế bổng cô lên vai mặc cho cô vùng vẫy.
Cậu ném cô xuống chiếc giường lớn trong phòng chính, sau đó thong dong tháo cà vạt, tháo đồng hồ. Từng cử động của cậu đều mang theo áp lực nghẹt thở. "Chị Oanh, chị khiến em rất giận. Đi xem mắt với người đàn ông khác khi trên người vẫn còn dấu vết của em... chị coi thường em quá phải không?"
"Chị không phải món đồ chơi của em!" Diệp Oanh lùi lại phía sau cho đến khi chạm vào thành giường.
Thẩm Hàn Ngôn cúi xuống, bắt lấy đôi cổ chân thon dài của cô rồi kéo mạnh cô về phía mình. Cậu đè nghiến cô xuống nệm, đôi bàn tay to lớn nhanh chóng khống chế hai tay cô đặt trên đỉnh đầu. "Em không coi chị là đồ chơi. Em coi chị là mạng sống của em. Nhưng nếu mạng sống của em muốn chạy trốn, em không ngại phải dùng xích để giữ lại đâu."
Nụ hôn của cậu rơi xuống như vũ bão, không còn sự dịu dàng giả tạo như lúc ở trước mặt người lớn. Cậu cắn nhẹ vào vành tai cô, thì thầm những lời khiến Diệp Oanh rùng mình: "Bác sĩ Diệp, hôm nay chúng ta thử một bài kiểm tra mới nhé. Để xem sức chịu đựng của bác sĩ nam khoa giỏi nhất thành phố đến đâu."
Diệp Oanh muốn phản kháng, nhưng sự thật là cơ thể cô phản bội lý trí nhanh hơn bao giờ hết. Khi bàn tay của Thẩm Hàn Ngôn luồn vào dưới lớp váy mỏng, chạm vào làn da nhạy cảm, Diệp Oanh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô rên rỉ một tiếng nhỏ, và điều đó chỉ khiến con thú hoang trong người Thẩm Hàn Ngôn hoàn toàn tỉnh giấc.
Đêm đó, trong căn hộ cao cấp, tiếng thở dốc và những lời cầu xin nức nở của Diệp Oanh kéo dài mãi không dứt. Thẩm Hàn Ngôn dùng sự nhiệt huyết và kỹ năng điêu luyện của tuổi trẻ để chứng minh cho cô thấy: Ai mới là chủ nhân của trái tim và cơ thể cô.
Sáng hôm sau, khi Diệp Oanh mệt rũ rượi không nhấc nổi ngón tay, Thẩm Hàn Ngôn lại một lần nữa đưa cho cô chiếc điện thoại. Trên màn hình, ảnh nền đã được đổi thành ảnh hai người đang nằm cạnh nhau, và tên danh bạ của cậu bây giờ là: "Chủ gia đình quyền lực".
Cậu hôn lên trán cô, thì thầm: "Ngoan, đừng nghĩ đến chuyện xem mắt nữa. Nếu không, lần sau em sẽ không chỉ hack điện thoại của họ đâu, mà là hack luôn cả sự nghiệp của họ đấy."
Diệp Oanh nhắm mắt lại, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa bất lực vừa ngọt ngào đến lạ lùng. Cô biết, mình đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy mật ngọt mà cậu em trai này đã giăng sẵn từ mười năm trước.