570 từ
Bệnh viện thành phố về đêm luôn mang một vẻ tĩnh mịch đến lạ kỳ, chỉ có tiếng bước chân đều đặn của y tá trực và mùi thuốc sát trùng đặc trưng phảng phất trong không khí. Diệp Oanh ngồi trong phòng trực của khoa Nam học, ánh đèn từ chiếc máy tính phản chiếu lên khuôn mặt thanh tú nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi của cô.
Sau sự cố "xem mắt" thất bại thảm hại và trận "trừng phạt" nảy lửa của Thẩm Hàn Ngôn vào tối hôm trước, Diệp Oanh cảm thấy mình cần phải lánh mặt cậu một thời gian để bình tâm lại. Cô chủ động đăng ký trực ca đêm, hy vọng công việc bận rộn sẽ giúp cô quên đi cảm giác tê dại mỗi khi cậu chạm vào mình.
Nhưng dường như Diệp Oanh đã quá coi thường khả năng của một thiên tài IT.
Đúng 11 giờ đêm, điện thoại của cô rung lên. Không phải là tin nhắn, mà là màn hình khóa tự động chuyển sang camera an ninh ở bãi đậu xe bệnh viện. Diệp Oanh trợn mắt nhìn chiếc Audi đen quen thuộc từ từ tiến vào.
"Cậu ta điên rồi sao?" Cô thì thầm, tim đập loạn nhịp.
Năm phút sau, tiếng gõ cửa vang lên đều đặn. "Cộc, cộc, cộc".
Diệp Oanh hít một hơi thật sâu, cố lấy lại vẻ nghiêm túc của một bác sĩ rồi ra mở cửa. Thẩm Hàn Ngôn đứng đó, trên người vẫn là bộ đồ đơn giản nhưng toát lên vẻ cao ráo, sạch sẽ. Tay cậu xách một chiếc túi giữ nhiệt in logo của một nhà hàng cháo bổ dưỡng rất đắt đỏ.
"Chị Oanh, em mang đồ bồi bổ đến cho chị." Cậu thản nhiên bước vào phòng trực như thể đây là phòng khách nhà mình.
"Hàn Ngôn, đây là bệnh viện! Em không thể cứ muốn đến là đến như vậy được." Diệp Oanh vừa lo lắng nhìn ra hành lang, vừa đóng sập cửa lại.
Thẩm Hàn Ngôn đặt túi đồ ăn xuống bàn, quay lại nhìn cô bằng đôi mắt thâm trầm đằng sau lớp kính: "Em lo chị làm việc quá sức sẽ ngất xỉu. Với lại... chị đi mà không nói với em một lời, em ở nhà một mình rất nhớ chị."
Từ "nhớ" phát ra từ miệng cậu mang theo một sự ma mị khó cưỡng. Cậu tiến lại gần, mùi hương bạc hà quen thuộc bao vây lấy cô. Diệp Oanh lùi lại, va phải cạnh bàn làm việc.
"Chị đang trực, em mau về đi." Cô cố giữ giọng lạnh lùng.
"Ăn hết bát cháo này rồi em sẽ về." Thẩm Hàn Ngôn mở nắp hộp cháo, múc một thìa nhỏ đưa đến tận môi cô. "Hay là... chị muốn em đút cho chị bằng cách khác?"
Ánh mắt cậu lướt xuống đôi môi hơi sưng của cô, một sự đe dọa đầy tình tứ. Diệp Oanh biết tính cậu, nếu cô không thỏa hiệp, cậu sẵn sàng làm những chuyện chấn động hơn. Cô đành ngậm lấy thìa cháo, vị ngọt thanh của hạt sen và thịt băm lan tỏa, nhưng tâm trí cô thì chỉ đặt vào bàn tay của Thẩm Hàn Ngôn đang lơ đãng vuốt ve gấu áo blouse của mình.
"Ngoan lắm." Cậu khẽ cười, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng như một thợ săn vừa dỗ dành được con mồi nhỏ.