545 từ
Vừa ăn xong bát cháo, bên ngoài bỗng có tiếng gọi: "Bác sĩ Diệp, bệnh nhân phòng 402 có chuyển biến, chị ra xem giúp tôi với!"
Đó là tiếng của bác sĩ Lâm – một tiền bối độc thân và cũng là người đang có ý định theo đuổi Diệp Oanh. Diệp Oanh như bắt được vàng, vội vàng đứng dậy: "Chị phải đi làm việc rồi, em về đi nhé."
Cô chạy ra ngoài, không để ý thấy ánh mắt Thẩm Hàn Ngôn lạnh đi trong chớp mắt khi nghe thấy giọng đàn ông gọi tên cô thân mật như vậy. Cậu không về ngay mà lẳng lặng đi theo phía sau.
Tại phòng bệnh, bác sĩ Lâm đang kiểm tra hồ sơ. Thấy Diệp Oanh đến, anh ta mỉm cười: "Làm phiền Diệp Oanh quá, ca này tôi hơi lúng túng về chỉ số nội tiết của bệnh nhân."
"Không sao, để tôi xem." Diệp Oanh tập trung vào chuyên môn, hoàn toàn quên mất sự hiện diện của "con sói" đang nấp sau cánh cửa.
Bác sĩ Lâm đứng sát lại gần cô, tay chỉ vào bệnh án, gần như là vai kề vai. "Cô xem, đoạn này có phải nên điều chỉnh liều lượng không?"
Đúng lúc đó, một giọng nói thanh thanh, có chút rụt rè vang lên phía sau: "Chị Oanh Oanh, điện thoại chị có cuộc gọi quan trọng này."
Diệp Oanh giật mình quay lại. Thẩm Hàn Ngôn đang đứng ở cửa, vẻ mặt trông cực kỳ "vô hại" và nhút nhát, tay cầm chiếc điện thoại của cô.
Bác sĩ Lâm nhíu mày nhìn chàng trai lạ mặt: "Đây là...?"
"À, đây là em trai tôi." Diệp Oanh vội giới thiệu để tránh hiểu lầm.
"Chào anh bác sĩ." Thẩm Hàn Ngôn bước tới, cố tình đứng chen vào giữa Diệp Oanh và bác sĩ Lâm, trực tiếp dùng chiều cao vượt trội của mình để ép bác sĩ Lâm phải lùi lại một bước. Cậu đưa điện thoại cho cô, nhưng ngón tay lại cố tình móc lấy ngón tay cô trước mặt đồng nghiệp.
"Chị ơi, mẹ gọi bảo tối nay chị không về nhà, mẹ lo lắm. Hay là để em ở lại đây trực cùng chị nhé? Em sợ chị một mình ở đây gặp phải... người lạ không tốt."
Bác sĩ Lâm dù hơi ngốc cũng nhận ra sự thù địch trong lời nói của chàng trai này. Anh ta gượng gạo cười: "Cậu em trai quan tâm chị quá nhỉ."
"Tất nhiên rồi ạ." Thẩm Hàn Ngôn quay sang nhìn bác sĩ Lâm, nụ cười trên môi không chạm đến đáy mắt. Cậu lấy trong túi ra một lọ nước rửa tay khô, cầm lấy tay Diệp Oanh rồi xịt một chút, sau đó tỉ mỉ lau sạch từng kẽ tay cô, như thể cô vừa chạm vào thứ gì đó rất bẩn.
"Chị Oanh là bác sĩ nam khoa, tiếp xúc nhiều vi khuẩn, anh bác sĩ đây chắc cũng hiểu mà phải không? Phải giữ gìn vệ sinh thật kỹ, nhất là những gì... thuộc về mình."
Hành động tuyên bố chủ quyền này khiến Diệp Oanh xấu hổ đến mức muốn độn thổ. Bác sĩ Lâm thấy không khí quá kỳ quặc, liền viện cớ có việc rồi rời đi trước.