547 từ
Khi trong phòng chỉ còn lại hai người, Diệp Oanh tức giận kéo Thẩm Hàn Ngôn quay lại phòng trực. Cô khóa cửa lại, quay sang mắng:
"Thẩm Hàn Ngôn! Em làm cái gì thế hả? Bác sĩ Lâm là tiền bối của chị, em làm vậy sau này chị nhìn mặt đồng nghiệp thế nào?"
Thẩm Hàn Ngôn không còn vẻ nhút nhát lúc nãy. Cậu thong thả tháo chiếc kính cận đặt lên bàn, đôi mắt sắc sảo đầy áp lực nhìn chằm chằm vào cô.
"Nhìn mặt anh ta? Chị muốn nhìn anh ta làm gì? Nhìn cách anh ta cố tình đứng sát vào chị, hay nhìn cách anh ta thèm muốn người phụ nữ của em?"
"Chị không phải người phụ nữ của em! Chúng ta chỉ là..."
Chưa kịp nói hết câu, Diệp Oanh đã bị cậu đẩy mạnh vào cánh cửa gỗ cứng nhắc. Đôi môi cậu phủ xuống, chặn đứng mọi lời phản kháng của cô. Nụ hôn lần này mang theo sự ghen tuông điên cuồng và cả sự trừng phạt. Cậu cắn nhẹ vào môi dưới của cô cho đến khi cô nếm thấy vị tê dại, bàn tay cậu luồn vào trong áo blouse trắng, vuốt ve làn da mịn màng ở thắt lưng cô.
"Ưm... Hàn Ngôn... đây là bệnh viện..." Diệp Oanh khó nhọc thốt lên, đôi tay yếu ớt đẩy vai cậu.
"Bệnh viện thì sao? Em đã hack toàn bộ camera ở hành lang này rồi, sẽ không ai thấy đâu." Giọng cậu khàn đục, phả vào tai cô. "Oanh Oanh, chị là bác sĩ nam khoa, chị hiểu rõ cơ thể đàn ông nhất... Vậy chị có cảm nhận được nó đang giận dữ thế nào không?"
Cậu ép sát cơ thể mình vào cô, khiến cô cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt và nóng hổi từ phía dưới của cậu. Diệp Oanh run rẩy, hơi thở dồn dập. Sự kích thích giữa không gian làm việc trang nghiêm và những hành động cấm kỵ khiến cảm xúc trong cô bùng nổ.
Thẩm Hàn Ngôn nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên chiếc bàn làm việc ngổn ngang giấy tờ. Cậu tách hai chân cô ra, đứng vào giữa, ánh mắt rực lửa:
"Chị thích mặc áo blouse trắng thế này sao? Trông chị thật... cấm dục. Nhưng em lại chỉ muốn xé nát nó ra ngay lúc này."
"Đừng... Hàn Ngôn, chị xin em..." Diệp Oanh khóc không ra nước mắt, nhưng cơ thể cô lại trung thực đến mức đáng hổ thẹn, cô vô thức vòng tay qua cổ cậu, kéo cậu lại gần hơn.
Đêm đó, trong căn phòng trực nhỏ hẹp, tiếng giấy tờ rơi xào xạc hòa cùng tiếng thở dốc nồng đượm. Thẩm Hàn Ngôn đã dùng cách cực đoan nhất để Diệp Oanh hiểu rằng: Dù là ở nhà hay ở bệnh viện, cô cũng không bao giờ thoát khỏi sự kiểm soát của cậu.
Sáng hôm sau, khi bác sĩ Lâm đi ngang qua phòng trực, anh thấy Diệp Oanh đang ngồi thẫn thờ, cổ áo blouse được cài kín mít đến tận nấc cao nhất. Anh không hề biết rằng, đằng sau lớp vải trắng tinh khôi đó là những dấu vết đỏ thẫm của một cuộc chiếm hữu không khoan nhượng.