Trong không gian tĩnh mịch của phòng triển lãm đương đại nằm sâu trong một con ngõ nhỏ giữa lòng thành phố, ánh sáng được tiết chế đến mức tối đa, chỉ vừa đủ để soi rọi những khung tranh đen trắng treo lơ lửng trên nền tường xám tro. Đó không phải là kiểu triển lãm ồn ào với rượu vang và những lời tán tụng sáo rỗng thường thấy. Nơi đây mang một không khí trang nghiêm, có phần u uất và lạnh lẽo, tựa như một nhà thờ của những linh hồn bị lãng quên. Tô Dao đứng trước bức họa mang tên Vô Diện, đôi mắt cô không thể rời khỏi những đường nét cọ sắc sảo, dứt khoát nhưng lại ẩn chứa một nỗi đau đớn đến nghẹt thở.
Tô Dao là một sinh viên năm cuối ngành phục chế nghệ thuật. Cô vốn có một tâm hồn nhạy cảm với những rung động của màu sắc và đường nét, nhưng những tác phẩm của họa sĩ ẩn danh Thẩm Diệc Hành lại mang đến cho cô một cảm giác hoàn toàn khác. Đó không phải là cái đẹp để chiêm ngưỡng, mà là một loại áp lực đè nặng lên lồng ngực. Cô bước chậm qua từng bức tranh, cảm nhận được hơi lạnh từ sàn đá cẩm thạch thấm vào lòng bàn chân dù đã mang đôi giày đế mềm. Cô không hề hay biết rằng, ngay từ khoảnh khắc cô bước chân vào cánh cửa gỗ nặng nề kia, một đôi mắt từ trong góc tối của gác lửng đã khóa chặt lấy hình bóng cô.
Thẩm Diệc Hành ngồi trong bóng tối, nơi ánh sáng đèn halogen không thể chạm tới. Anh cầm trên tay một ly cà phê đã nguội ngắt, nhưng ánh mắt lại rực lên một thứ tia sáng cuồng nhiệt và lạ lẫm. Anh đã đứng ở đó suốt ba ngày kể từ khi triển lãm khai mạc, nhìn hàng trăm người đi qua đi lại, bình phẩm về những đứa con tinh thần của anh bằng những từ ngữ chuyên môn khô khốc. Nhưng khi Tô Dao xuất hiện, mọi thứ trong anh bỗng chốc đảo lộn. Cô mặc một chiếc váy lụa màu trắng kem đơn giản, mái tóc đen dài được búi hờ bằng một chiếc trâm gỗ, toát lên một vẻ thanh khiết đến lạc lõng giữa những gam màu xám xịt của phòng tranh.
Anh nhìn cách cô nghiêng đầu quan sát một góc khuất của bức tranh, cách đôi môi nhỏ nhắn của cô khẽ mím lại khi suy tư, và cả cách đôi vai gầy của cô khẽ run lên khi đối diện với những mảng màu đen đặc quánh. Trong tâm trí của một kẻ điên cuồng vì nghệ thuật như Diệc Hành, Tô Dao không còn là một cô gái bình thường. Cô là sự cứu rỗi, là nàng thơ mà bấy lâu nay anh chỉ thấy thấp thoáng trong những cơn mộng mị đứt quãng. Anh thấy đôi tay mình bắt đầu run rẩy, một cảm giác khao khát muốn cầm cọ ngay lập tức để phác họa lại dáng vẻ ấy trỗi dậy mãnh liệt, thiêu đốt mọi dây thần kinh.
Tô Dao dừng chân trước bức tranh lớn nhất ở cuối hành lang. Bức tranh vẽ một khu vườn sơn trà trong sương mù, nhưng những bông hoa không có màu trắng, chúng mang một sắc xám bạc kỳ ảo. Cô đưa tay lên, định chạm vào bề mặt lớp sơn bóng nhưng rồi vội vàng rụt lại vì quy tắc của phòng tranh. Đúng lúc đó, một giọng trầm thấp, lạnh lẽo như sương đêm vang lên ngay sát sau lưng cô khiến cô giật mình lùi lại.
Nét vẽ đó được tạo ra bằng cách trộn tro cốt của những đóa hoa thật vào màu nước, em có thấy chúng như đang thở không.
Tô Dao quay người lại, tim đập thình thịch. Đứng trước mặt cô là một người đàn ông cao lớn, diện mạo thanh tú nhưng tái nhợt, đôi mắt sâu thẳm đen láy như thể chứa đựng cả một vực thẳm không đáy. Anh mặc một chiếc sơ mi trắng cài kín cổ, dù gương mặt mang vẻ điềm tĩnh nhưng khí chất tỏa ra lại khiến người đối diện cảm thấy một sự đe dọa vô hình. Tô Dao lúng túng cúi đầu, cố gắng lấy lại nhịp thở bình thường. Cô nhận ra người đàn ông này có đôi bàn tay rất đẹp, những ngón tay dài và thon, nhưng ở kẽ móng tay vẫn còn vương lại một chút vệt mực màu đen chưa kịp tẩy sạch.
Tôi xin lỗi, tôi chỉ là quá ấn tượng với cách xử lý ánh sáng trong bức tranh này. Nó mang lại cảm giác vừa cô độc, vừa như đang cố níu giữ một chút hy vọng cuối cùng. Tôi không biết anh cũng ở đây, thưa họa sĩ Thẩm.
Thẩm Diệc Hành không trả lời ngay. Anh tiến gần thêm một bước, khoảng cách gần đến mức Tô Dao có thể ngửi thấy mùi trầm hương thanh khiết trộn lẫn với mùi dầu bóng bám trên áo anh. Anh không nhìn bức tranh, anh chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô, như muốn nhìn thấu vào tận sâu trong linh hồn. Ánh mắt ấy quá mức trực diện, quá mức chiếm hữu khiến Tô Dao cảm thấy da gà nổi lên dọc sống lưng. Cô có cảm giác mình không phải đang đứng trong một phòng triển lãm, mà đang đứng trước một kẻ săn mồi đang kiên nhẫn quan sát con mồi của mình.
Em tên là gì. Giọng anh nhỏ lại, mang theo một sự ép buộc nhẹ nhàng nhưng không thể khước từ.
Tô Dao cảm thấy cổ họng khô khốc, cô khẽ đáp bằng giọng nhỏ nhẹ rằng mình tên là Tô Dao, đang là sinh viên thực tập. Thẩm Diệc Hành khẽ lặp lại cái tên đó trong miệng, âm thanh trầm bổng như một giai điệu cũ kỹ. Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt, rồi lùi lại một bước, trả lại không gian cho cô. Anh lấy từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp màu đen sần, chỉ có duy nhất một dòng địa chỉ và một số điện thoại được in nổi màu bạc trang trọng.
Studio của tôi đang thiếu một trợ lý phục chế có đôi mắt tinh tế như em. Sáng mai lúc tám giờ, hãy đến địa chỉ này. Đừng đi muộn, tôi không thích sự chờ đợi.
Nói rồi, anh xoay người bước đi, bóng dáng cao gầy nhanh chóng chìm vào bóng tối của gác lửng, để lại Tô Dao đứng ngơ ngác giữa phòng tranh vắng lặng. Tấm danh thiếp trong tay cô mang theo hơi ấm từ cơ thể anh, tỏa ra một mùi hương nồng đậm khiến đầu óc cô hơi choáng váng. Cô không hiểu tại sao mình lại nhận lời, hay tại sao một họa sĩ danh tiếng và lập dị như anh lại đột ngột mời một sinh viên vô danh như cô.
Trong thâm tâm Tô Dao có một luồng trực giác mách bảo rằng cô nên vứt bỏ tấm danh thiếp này và chạy thật xa khỏi con ngõ này. Nhưng đồng thời, một sự tò mò mãnh liệt về thế giới nội tâm của người đàn ông mang đôi mắt vực thẳm kia lại kéo ghì cô lại. Cô nhìn lên bức tranh sơn trà bạc, dưới ánh đèn mờ ảo, dường như những bông hoa ấy thực sự đang rung rinh như hơi thở của một người đang sống. Cô không hề biết rằng, khoảnh khắc cô nắm chặt tấm danh thiếp đó vào lòng bàn tay, cô đã chính thức bước vào một quỹ đạo không thể quay đầu.
Ở phía trên gác lửng, Thẩm Diệc Hành đứng khuất sau tấm rèm nhung, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của Tô Dao khuất dần sau cánh cổng gỗ. Anh đưa bàn tay lên, khẽ vuốt ve vị trí mà cô vừa đứng lúc nãy, hơi ấm của cô vẫn còn lẩn khuất trong không khí. Anh lấy từ trong túi ra một cuốn sổ tay nhỏ, trang giấy trắng tinh giờ đây đã được lấp đầy bằng những nét phác họa nhanh bằng bút chì. Đó là gương mặt của cô khi nhìn vào bức họa, đôi mắt mang theo sự thương cảm và thuần khiết.
Cuối cùng em cũng đến rồi, nàng thơ của tôi. Anh thì thầm vào khoảng không lạnh lẽo, giọng nói tràn ngập một sự chiếm hữu điên cuồng và thỏa mãn. Anh sẽ không để cô chạy thoát, cũng như cách anh đã dùng tro cốt của những bông hoa để giữ lấy vẻ đẹp của chúng mãi mãi trên mặt toan. Ngày mai, studio cấm của anh sẽ đón chào chủ nhân thực sự của nó, và anh sẽ dùng cả đời mình để biến cô thành kiệt tác hoàn hảo nhất mà thế gian này từng được thấy.
Tối hôm đó, dưới cơn mưa phùn bắt đầu rơi xuống thành phố, Tô Dao nằm trên giường, xoay đi xoay lại tấm danh thiếp đen. Cô không thể chợp mắt, mùi trầm hương như vẫn còn vương vấn đâu đây quanh căn phòng nhỏ của cô. Ở một nơi khác, trong căn biệt thự gỗ nằm sâu trong khu rừng ngoại ô, Thẩm Diệc Hành đang đứng trước một giá vẽ khổng lồ vẫn còn trống rỗng. Anh cầm cây cọ lên, nhúng vào mảng màu đen đặc nhất, và nét vẽ đầu tiên hiện lên chính là hình dáng đôi mắt của Tô Dao dưới ánh đèn triển lãm. Một trò chơi của sự giam cầm và sủng ái đã chính thức bắt đầu từ ánh mắt trong bóng tối ấy.