Sáng hôm sau, thành phố bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, thứ hơi nước lành lạnh bao trùm lên những con phố cổ kính khiến vạn vật trở nên hư ảo. Theo địa chỉ ghi trên tấm danh thiếp đen, Tô Dao bắt xe đến khu vực ngoại ô phía Tây, nơi những tán cây đại thụ mọc đan xen tạo thành một tấm lưới xanh thẫm che khuất ánh mặt trời. Sau gần một giờ đồng hồ di chuyển, chiếc xe dừng lại trước một cánh cổng sắt đúc thủ công mang đậm hơi hướng kiến trúc Gothic, phía sau là một ngôi biệt thự gỗ hai tầng nằm lọt thỏm giữa khu vườn um tùm những bụi hồng dại và cỏ cao quá đầu gối. Đây chính là Studio của Thẩm Diệc Hành, một nơi mà người dân địa phương vẫn truyền tai nhau là cấm địa của những kẻ mộng du.
Tô Dao hít một hơi thật sâu để trấn an nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực. Cô đẩy nhẹ cánh cổng, âm thanh kẽo kẹt vang lên khô khốc xé tan sự tĩnh mịch của khu vườn. Con đường dẫn vào nhà được lát bằng những phiến đá cuội nhẵn thín, hơi ẩm khiến chúng trở nên trơn trượt. Khi cô còn đang ngập ngừng trước cánh cửa gỗ sồi lớn được chạm khắc cầu kỳ, thì cánh cửa bỗng dưng tự động mở ra như thể có một đôi mắt nào đó đã quan sát cô từ rất lâu. Bên trong, không gian rộng lớn và cao vút, trần nhà được lắp kính cường lực để đón ánh sáng tự nhiên, nhưng do thời tiết u ám nên lúc này cả studio chỉ được bao phủ bởi một sắc xám bạc trầm buồn.
Chào mừng em đã đến đúng giờ, Tô Dao.
Giọng nói của Thẩm Diệc Hành vang lên từ phía trên gác lửng, vẫn là tông giọng trầm thấp, lạnh lẽo nhưng dường như có thêm một chút rung động kín đáo. Anh bước xuống cầu thang gỗ, hôm nay anh không mặc sơ mi trắng mà thay bằng một chiếc áo len mỏng màu xám tro, cổ tay áo xắn cao để lộ đôi cẳng tay săn chắc với những mạch máu ẩn hiện dưới lớp da trắng nhợt. Ánh mắt anh nhìn cô không hề che giấu sự dò xét, từ đôi giày vải bám chút bùn đất đến chiếc túi xách nhỏ đeo chéo vai, cuối cùng dừng lại trên gương mặt thanh tú của cô.
Tô Dao hơi lúng túng, cô khẽ cúi chào và bắt đầu nhìn quanh không gian làm việc của anh. Studio này thực chất là một bảo tàng của sự ám ảnh. Khắp nơi là những giá vẽ khổng lồ, những giá sách cao chạm trần chất đầy tài liệu về hội họa và y học cổ truyền. Tuy nhiên, điều khiến cô chú ý nhất chính là những bức rèm nhung đen dày đặc bao phủ một dãy hành lang dài phía sau. Có cái gì đó đằng sau những tấm rèm ấy đang thu hút bản năng của một người phục chế trong cô, một thứ cảm giác bí ẩn và đầy tính cấm đoán.
Công việc của em rất đơn giản, nhưng đòi hỏi sự kiên nhẫn tuyệt đối. Thẩm Diệc Hành tiến lại gần, anh đưa cho cô một tách trà hoa nhài vẫn còn bốc khói nghi ngút. Mỗi ngày, em sẽ giúp tôi phân loại và xử lý các loại chất liệu màu tự nhiên. Tôi không dùng màu công nghiệp, tất cả đều được chiết xuất từ khoáng vật, thảo mộc và cả... tro cốt nghệ thuật. Ngoài ra, em sẽ hỗ trợ tôi phục chế lại những mảnh toan cũ mà tôi thu thập được từ khắp nơi trên thế giới.
Tô Dao đón lấy tách trà, hơi nóng lan tỏa vào lòng bàn tay khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Cô nhìn vào đôi mắt của Diệc Hành, thấy trong đó một sự nghiêm túc đến cực đoan đối với cái đẹp. Anh không coi cô là một nhân viên bình thường, anh gọi cô là trợ lý đặc biệt. Nhưng sự đặc biệt ấy dần lộ rõ khi anh dẫn cô đến một bàn làm việc riêng nằm ngay sát giá vẽ của anh. Vị trí này cho phép cô quan sát mọi cử động của anh khi cầm cọ, đồng thời anh cũng có thể dễ dàng nhìn thấy cô chỉ bằng một cái liếc mắt nhẹ.
Anh bắt đầu hướng dẫn cô cách nghiền mịn những viên đá lưu huỳnh để lấy sắc vàng đặc trưng. Thẩm Diệc Hành đứng ngay sau lưng cô, một tay anh đặt lên mặt bàn, tay kia khẽ chạm vào mu bàn tay cô để điều chỉnh lực cầm chày đá. Khoảng cách quá gần khiến Tô Dao có thể cảm nhận được hơi ấm và mùi hương trầm thanh khiết tỏa ra từ cơ thể anh. Hơi thở của anh khẽ phả lên vành tai cô, tạo nên một luồng điện nhẹ khiến cô rùng mình.
Đừng run, đôi tay của người phục chế phải là thứ ổn định nhất thế gian. Nếu em run, em sẽ làm hỏng linh hồn của màu sắc.
Giọng anh thì thầm bên tai, mang theo một sự trấn an đầy tính xâm lược. Tô Dao cố gắng tập trung vào khối đá màu vàng tươi dưới tay mình, nhưng tâm trí cô lại bị xao động bởi sự hiện diện của anh. Cô nhận ra rằng trong studio này, Thẩm Diệc Hành giống như một vị thần nắm giữ quyền sinh quyền sát. Mọi thứ từ ánh sáng, nhiệt độ cho đến mùi hương đều được anh điều chỉnh một cách tỉ mỉ để phục vụ cho sự sáng tạo của mình. Và giờ đây, dường như anh cũng đang âm thầm điều chỉnh sự hiện diện của cô để nó khớp hoàn toàn vào không gian này.
Buổi làm việc đầu tiên trôi qua trong sự yên lặng kỳ lạ. Chỉ có tiếng chày đá nghiền trên đĩa gốm và tiếng cọ quẹt trên mặt toan của Diệc Hành. Đôi lúc, Tô Dao ngước mắt lên và bắt gặp anh đang nhìn mình, không phải là cái nhìn dành cho một đồng nghiệp, mà là cái nhìn của một nhà điêu khắc đang ngắm nghía một khối ngọc quý chưa được mài giũa. Anh không nói nhiều, nhưng sự quan tâm của anh lại được thể hiện qua những chi tiết nhỏ nhặt: một chiếc gối tựa lưng được đặt sẵn trên ghế của cô, hay việc anh lẳng lặng thay tách trà đã nguội bằng một tách mới ấm áp hơn.
Đến giữa trưa, sương mù ngoài trời vẫn không tan mà càng lúc càng đặc hơn. Thẩm Diệc Hành dừng cọ, anh tháo tạp dề đầy vết màu ra và ra hiệu cho cô nghỉ ngơi. Anh tự tay chuẩn bị một bữa trưa đơn giản nhưng tinh tế với những món ăn được bày trí đẹp mắt như những tác phẩm nghệ thuật. Khi ngồi đối diện với anh trên chiếc bàn gỗ sồi dài, Tô Dao cảm thấy một sự ngột ngạt khó tả. Cô cố tìm một chủ đề để phá vỡ sự im lặng này.
Thưa họa sĩ Thẩm, tại sao anh lại chọn tôi giữa bao nhiêu ứng viên tài năng khác? Ý tôi là, tôi vẫn chưa có kinh nghiệm thực tế nhiều.
Diệc Hành đặt dao nĩa xuống, anh nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm, môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt. Anh đưa tay lên, ngón trỏ khẽ lướt qua sợi tóc mai lòa xòa trên trán cô trước khi cô kịp né tránh.
Bởi vì em có sự tĩnh lặng mà họ không có. Những người ngoài kia quá ồn ào, họ nhìn tranh bằng đôi tai và nói chuyện bằng lòng tham. Còn em, em nhìn tranh bằng linh hồn. Hơn nữa, em rất giống một người trong ký ức của tôi, một nàng thơ mà tôi đã chờ đợi rất lâu để được thấy lại dưới ánh mặt trời.
Câu trả lời của anh chứa đựng quá nhiều ẩn ý khiến Tô Dao không biết phải tiếp nối thế nào. Cô cảm thấy mình như một con chim nhỏ vừa bay vào một khu rừng rậm rạp, nơi người thợ săn không dùng bẫy rập hay súng đạn, mà dùng một thứ mật ngọt đầy mê hoặc để giam giữ mình. Anh sủng ái cô theo cách riêng của mình, từ việc dặn cô không được để tay chạm vào hóa chất độc hại đến việc chuẩn bị sẵn một chiếc áo khoác len vì sợ studio quá lạnh. Nhưng sự sủng ái đó luôn đi kèm với một sự quan sát không rời, như thể anh đang sợ rằng nếu anh chớp mắt, cô sẽ biến mất vào làn sương mù ngoài kia.
Khi buổi chiều dần buông, ánh sáng trong studio trở nên mờ ảo hơn bao giờ hết. Thẩm Diệc Hành đưa cô đến trước dãy hành lang có những tấm rèm nhung đen mà cô đã chú ý lúc sáng. Anh dừng lại trước một tấm rèm ở vị trí trung tâm, tay anh đặt lên lớp vải nhung mềm mại nhưng không vén lên ngay lập tức.
Ngày mai, tôi sẽ cho em xem những gì phía sau này. Nhưng hãy nhớ, Tô Dao, một khi em đã nhìn thấy bí mật của studio, em sẽ không thể rời đi dễ dàng như cách em bước vào hôm nay đâu.
Lời cảnh cáo mang hơi thở của sự chiếm hữu ấy khiến tim Tô Dao hẫng đi một nhịp. Cô nhìn vào gương mặt điềm tĩnh của anh, thấy trong đó một sự khao khát mãnh liệt đang bị kìm nén dưới lớp vỏ bọc thanh tao. Cô gật đầu, một sự đồng thuận vô hình được thiết lập giữa họ. Khi rời khỏi biệt thự vào lúc hoàng hôn, Tô Dao vẫn còn cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Diệc Hành từ khung cửa sổ tầng hai đang dõi theo bóng mình cho đến khi cô khuất hẳn sau rặng cây. Cô biết mình vừa trở thành một trợ lý đặc biệt, nhưng đặc biệt theo nghĩa nào, có lẽ chỉ có người nghệ sĩ điên cuồng kia mới có câu trả lời xác đáng nhất.
Màn đêm buông xuống, trong studio tĩnh lặng, Thẩm Diệc Hành đứng trước bức vẽ mới của mình. Trên mặt toan trắng tinh lúc sáng giờ đây đã hiện lên hình dáng một cô gái đang cúi đầu nghiền màu, ánh sáng từ trên cao hắt xuống làm nổi bật những đường nét thanh mảnh của đôi vai. Anh vuốt ve gương mặt cô trên tranh, hơi thở dồn dập trong bóng tối. Anh đã bắt đầu khóa chặt cô vào thế giới của mình, bằng sự dịu dàng, bằng màu sắc, và bằng một chiếc lồng vô hình mang tên sủng ái.
Tô Dao trở về nhà, cả người cô vẫn còn ám mùi trầm hương của studio. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn những giọt mưa bắt đầu rơi tí tách trên mặt kính, lòng tự hỏi về những bí mật phía sau tấm rèm nhung đen kia. Một sự tò mò pha lẫn sợ hãi đang âm thầm bén rễ, gắn kết định mệnh của cô vào đôi bàn tay vấy mực của Thẩm Diệc Hành, biến cô thành mảnh ghép cuối cùng trong bức họa chiếm hữu mà anh đã dày công chuẩn bị suốt bấy lâu nay.