MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSẮT ĐÁ CŨNG BIẾT RUN RẨYChương 3

SẮT ĐÁ CŨNG BIẾT RUN RẨY

Chương 3

1,684 từ · ~9 phút đọc

Tuần làm việc thứ hai tại studio bắt đầu bằng một cơn mưa rào bất chợt, khiến không khí vốn đã ẩm thấp ở vùng ngoại ô càng thêm đậm đặc mùi của gỗ mục và rêu xanh. Tô Dao bước vào sảnh chính, hơi nước còn đọng lại trên mái tóc đen nhánh, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, dịu dàng. Đó không phải là mùi nước hoa nhân tạo đắt tiền, mà là mùi tinh dầu hoa nhài tự nhiên từ loại xà phòng thủ công cô vẫn thường dùng. Mùi hương ấy mỏng manh nhưng lại có sức công phá mãnh liệt, len lỏi qua những kẽ hở của không gian chứa đầy mùi hăng hắc của sơn dầu và hóa chất, trực tiếp chạm vào khứu giác nhạy cảm của Thẩm Diệc Hành.

Ở phía trên gác lửng, Diệc Hành đang đứng trước một bản phác thảo dang dở. Khi làn hương nhài ấy tràn vào phổi, đôi tay đang cầm bút chì của anh bỗng khựng lại giữa không trung. Anh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu như để lưu giữ trọn vẹn sự thanh khiết vừa xâm nhập vào lãnh địa của mình. Trong suốt mười năm qua, studio này chỉ có mùi của sự cô độc, mùi của những vật thể chết được anh tái sinh trên mặt toan. Sự xuất hiện của Tô Dao, cùng với mùi hương mang hơi thở của sự sống này, bắt đầu khiến những quy tắc cứng nhắc trong tâm trí anh nảy sinh những vết nứt nhỏ.

Chào buổi sáng, họa sĩ Thẩm. Tôi có đem theo một ít hoa nhài từ vườn nhà, định bụng sẽ đặt ở bàn làm việc để khử mùi sơn.

Tô Dao nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió va vào nhau. Cô đặt một nhành hoa nhỏ vào chiếc bình gốm trắng trên bàn gỗ. Thẩm Diệc Hành chậm rãi bước xuống cầu thang, ánh mắt anh không rời khỏi nhành hoa, nhưng thực chất là đang dán chặt vào những đầu ngón tay hồng hào của cô. Anh cảm thấy một sự bứt rứt lạ lùng trong lồng ngực. Studio này vốn là nơi anh kiểm soát mọi thứ, từ độ sáng của bóng đèn đến góc độ đặt giá vẽ, nhưng anh nhận ra mình hoàn toàn bất lực trước cách mà cô âm thầm thay đổi hệ sinh thái nơi đây chỉ bằng một mùi hương.

Diệc Hành tiến lại gần, anh đứng ngay sát cạnh Tô Dao, giả vờ như đang kiểm tra khay màu cô vừa chuẩn bị. Khoảng cách gần đến mức anh có thể nghe thấy nhịp tim đều đặn của cô và cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể nhỏ bé ấy. Mùi hoa nhài trên tóc cô lúc này nồng nàn hơn bao giờ hết, nó giống như một loại độc dược ngọt ngào đang làm tê liệt khả năng phán đoán của anh. Anh bắt đầu trở nên cực kỳ nhạy cảm với từng cử động nhỏ nhất của cô. Một tiếng sột soạt của tà váy lụa chạm vào chân bàn, một tiếng thở dài khe khẽ khi cô tập trung nghiền đá thạch anh, tất cả đều được khuếch đại lên trong thính giác của anh.

Em không cần dùng hoa để khử mùi. Tôi thích mùi hương tự nhiên trên người em hơn.

Câu nói ấy thốt ra từ môi Diệc Hành một cách tự nhiên đến mức chính anh cũng phải kinh ngạc. Tô Dao thoáng bối rối, cô ngước mắt lên nhìn anh, đôi đồng tử trong veo phản chiếu hình ảnh người đàn ông đang nhìn mình bằng ánh mắt sâu thẳm, chứa đầy những gợn sóng cảm xúc khó gọi tên. Cô cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của anh. Diệc Hành của ngày hôm nay dường như không còn giữ khoảng cách lạnh lùng của một người thầy, một vị chủ nhân, mà anh đang để lộ ra những bản năng chiếm hữu nguyên thủy nhất.

Suốt buổi sáng, Diệc Hành không thể tập trung vào bức vẽ của mình. Mỗi khi anh định đặt cọ, hình ảnh Tô Dao ngồi bên cửa sổ, ánh sáng mặt trời len lỏi qua lớp sương mù hắt lên làn da trắng ngần của cô lại chiếm trọn tâm trí anh. Anh nhận ra mình đang bắt đầu quan sát cô một cách điên cuồng. Anh chú ý đến cách cô mím môi khi gặp một khối màu khó xử lý, cách cô lén đưa tay lên xoa nhẹ vùng cổ mỏi nhừ sau nhiều giờ cúi đầu. Sự hiện diện của cô không còn là một người trợ lý đơn thuần nữa, cô đã trở thành một hằng số trong mọi suy nghĩ của anh.

Sự nhạy cảm này dần biến tướng thành một nỗi khao khát được chạm vào, được giữ lấy. Khi Tô Dao đứng lên định đi lấy thêm nước cất, Diệc Hành đã nhanh hơn một bước. Anh vươn tay ra, giữ lấy khuỷu tay cô. Làn da cô mềm mại và mát lạnh, sự tương phản với bàn tay khô nóng của anh khiến Diệc Hành có cảm giác như mình vừa chạm vào một miếng ngọc quý. Anh không buông tay ngay mà khẽ siết nhẹ, ánh mắt nhìn xoáy vào gương mặt đang đỏ bừng của cô.

Để tôi làm. Em ngồi xuống nghỉ đi, vai em đang run lên vì mệt đấy. Đừng ép bản thân quá mức, tôi không muốn kiệt tác của mình bị hao mòn vì những công việc lặt vặt này.

Cách anh gọi cô là kiệt tác của mình khiến Tô Dao run rẩy. Cô cảm nhận được một sự sủng ái cực đoan đang bao vây lấy mình. Diệc Hành bắt đầu can thiệp vào từng chi tiết nhỏ trong sinh hoạt của cô tại studio. Anh thay chiếc ghế gỗ bằng một chiếc ghế đệm nhung mềm mại, anh điều chỉnh lại hướng gió của máy điều hòa vì sợ cô bị lạnh, và thậm chí anh còn tự tay pha loại trà nhài mà cô yêu thích với tỉ lệ chính xác đến từng miligram. Sự quan tâm này vừa mang lại cảm giác ấm áp, vừa khiến Tô Dao thấy lo sợ. Nó giống như anh đang âm thầm xây dựng một chiếc lồng bằng nhung, êm ái đến mức khiến tù nhân không còn nhận ra mình đang bị giam cầm.

Buổi chiều, khi cơn mưa ngoài kia đã tạnh hẳn, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên, Diệc Hành yêu cầu cô giúp anh chuẩn bị một loại dung môi đặc biệt phía sau tấm rèm nhung đen. Lần đầu tiên bước chân vào khu vực cấm địa này, Tô Dao sững sờ trước một không gian ngập tràn mùi hương của tinh dầu hoa nhài nguyên chất. Hóa ra, từ lúc nào không hay, Diệc Hành đã ra lệnh cho quản gia mua tất cả các loại tinh dầu nhài thượng hạng nhất để xông khắp phòng làm việc bên trong của mình. Anh muốn thế giới của mình hoàn toàn bị bao phủ bởi mùi hương của cô, như một cách để đánh dấu chủ quyền trong tiềm thức.

Diệc Hành đứng trong bóng tối của hành lang, nhìn Tô Dao đang bối rối trước sự xa hoa và kỳ lạ của căn phòng. Anh tiến lại từ phía sau, đôi bàn tay to lớn đặt nhẹ lên vai cô, cúi đầu xuống sát vào hõm cổ cô. Anh không hôn, chỉ lẳng lặng hít hà mùi hương thật sự từ làn da cô, một hành động đầy tính xâm chiếm nhưng lại mang vẻ tôn thờ thành kính.

Em có biết không, Tô Dao? Màu sắc có thể phai nhạt, đường nét có thể biến dạng theo thời gian, nhưng mùi hương là thứ duy nhất có thể lưu giữ ký ức vĩnh cửu. Tôi muốn studio này, và cả bản thân tôi, đều phải thấm đẫm mùi hương của em. Như vậy, dù em có đi đâu, em cũng không bao giờ có thể thoát khỏi hơi thở của nơi này.

Tô Dao cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Sự nhạy cảm của Diệc Hành đối với cô đã vượt xa ranh giới của sự yêu thích thông thường. Đó là một sự ám ảnh bệnh hoạn, một sự "nhuộm đen" linh hồn bằng mùi hương. Cô nhận ra rằng mỗi một tách trà anh pha, mỗi một đóa hoa anh đặt trên bàn, đều là những sợi dây thừng bằng lụa đang thắt chặt dần quanh cổ mình.

Khi hoàng hôn buông xuống, ánh nắng đỏ ối xuyên qua sương mù hắt vào studio, tạo nên những bóng dài ma quái. Diệc Hành đứng nhìn Tô Dao thu dọn đồ đạc để ra về. Anh không ngăn cản, nhưng ánh mắt anh dõi theo từng bước chân cô đi ra phía cổng sắt lại mang một vẻ thâm trầm đáng sợ. Anh đưa tay lên mũi, vẫn còn đó mùi hoa nhài vương lại từ cái chạm nhẹ lúc chiều. Với Thẩm Diệc Hành, sự hiện diện của Tô Dao đã không còn là điều tình cờ nữa. Cô là liều thuốc độc ngọt ngào nhất mà anh tự nguyện uống vào, và anh sẽ dùng mọi cách để khiến cô cũng phải nghiện sự tồn tại của anh, giống như cách anh đang phát điên vì mùi hương của cô lúc này.

Đêm đó, trong studio tĩnh lặng, Diệc Hành không vẽ tranh. Anh ngồi trong bóng tối, bao quanh bởi mùi nhài nồng nặc, lật giở từng trang ký ức về nụ cười của cô. Anh biết mình đang lún sâu vào một cuộc chơi điên cuồng, nơi mà sự sủng ái chính là xiềng xích bền chắc nhất. Một chương mới của sự chiếm hữu đã bắt đầu, không phải bằng quyền lực, mà bằng những rung động mong manh nhất của khứu giác và trái tim.